“Một bên là chồng tôi, đương nhiên là vì tôi nên mới đánh nhau! Còn một bên, là anh ta không biết tự lượng sức mình, sao trách tôi được?” Diệp Kiều nhìn cô gái đứng bên cạnh, cười nói, sao cô lại không rõ tâm tư cô ta chứ! Cô ta thích Đình Tử nhưng giờ Đình Tử lại thích Diệp Kiều cho nên ghen ghét cũng là điều bình thường.
Diệp Kiều cô cứ luôn bị người khác hiểu lầm, đố kỵ! Đúng là nằm không cũng trúng đạn mà!
Yêu muôi giận đến nghiến răng nghiến lợi, khoanh tay trước ngực, tự trấn an, lạnh lùng nhìn hai người đàn ông đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để giành một cô gái, không thể không thừa nhận, cô đã bị sự kiêu căng của Diệp Kiều chọc cho tức điên!
Hai người đàn ông, trên thân đã bị thương vài vết, mồ hôi mồ kê đổ như mưa, thở hổn hển, ai cũng cố gắng thăm dò đối phương!
“Mày là quân nhân à?” Đường Thiếu Đình thở hổn hển, vừa thở vừa nói, mồ hôi chảy dọc trên trán anh ta. Vả lại, anh ta cũng chẳng phải quân nhân nên không tập luyện thường xuyên!
“Tìm hiểu thân phận tao làm gì, tóm lại kêu tao bằng ông đi!” Dao bầu trên tay Đường Thiếu Đình bị anh đánh rơi xuống ầm một tiếng, Lục Bắc Kiêu cũng ném con dao bầu xuống, giơ nắm đ.ấ.m lên! Dù sao cũng phải coi trọng đạo nghĩ giang hồ!
Hai người đàn ông lại bắt đầu lao vào đánh nhau!
Đường Thiếu Đình cũng đầy nghĩa khí, không để cho đám đàn em nhúng tay vào, hơn phân nửa đám đàn em của anh ta bị đánh ngã, bò lồm cồm trên mặt đất, đám còn lại cầm dao đứng nhìn.
Diệp Kiều không lo lắng chút nào, Đường Thiếu Đình này tuy nói là cũng ghê gớm nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của anh, nhưng với tình hình trước mắt mà nói thì, thể lực của anh đã giảm vì lúc nãy một mình anh phải đánh cả một đám gần trăm tên côn đồ, bây giờ vẫn còn đang điều chỉnh.
Nghe bà anh nói, khi anh còn bé, tầm năm sáu tuổi, anh đã cùng Diệp Thành, Châu Khải đánh te tua lính thủy quân.
Một đứa trẻ năm sáu tuổi, dù có lợi hại cỡ nào thì cũng không thể nào địch nổi mấy đứa mười lăm mười sáu, nhưng nhóm của anh có thể dùng chiến thuật!
Một chiến thuật nhỏ thôi đã có thể mài chết đám kia!
Cho nên, cô bây giờ đã cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, cứ như vậy sau này sao có thể quản giáo được Lục Tiểu Cổn?!
Nhìn Lục Bắc Kiêu bị đánh ngã xuống đất, đám người giang hồ vui mừng ra mặt, hò hét inh ỏi!
,
💬 Bình luận chương