Diệp Kiều tuy rằng ngoài miệng ghét bỏ Lục Bắc Trì, nhưng mà cô cảm thấy, đời này Lục Bắc Trì mạnh hơn đời trước không phải là tí tẹo!
“Chị dâu, tuy rằng em kém anh em, tuy cũng là quan văn, nhưng cũng không phải là binh văn nghệ! Anh em là dựa vào thể lực, lao động, em là dựa vào đầu óc!" Lục Bắc Trì cũng không nhụt chí, cực kỳ tự tin nói.
Diệp Kiều không tin, ngồi ở sô pha, gặm chân gà.
“Bộ đội điện tử đối kháng, chị biết không? Anh em ở tiền tuyến đánh giặc, sau thiếu được kỹ thuật của bộ đội điện tử đối kháng! Kỹ thuật điện tử trinh sát, thư từ qua lại quấy nhiễu, radar bị quấy nhiễu, phản ngụy trang của radar, cái nào không trâu bò?" Lục Bắc Trì bỏ mũ xuống, nói với Diệp Kiều, thuộc như lòng bàn tay!
Nghe Lục Bắc Trì nói, trong lòng Diệp Kiều nở hoa, tiểu tử này, không chọn sai người mà.
Đây cũng là nguyên nhân mà hôm nay cô tìm cậu.
Hạ Thiền ở cách vách, không chỉ đơn giản là tình báo viên ở quân khu Tây Nam, chắc chắn còn có bối cảnh sâu hơn, có ý độ tiêu diệt Huyết Lang, rất có thể chính là gián điệp!
Cô nhả xương gà ra, đứng dậy: "Trì Tử, cậu nói xem, nếu cách vách của tôi có một gián điệp, làm sao để xác định được có phải hay không!"
Theo bản năng Lục Bắc Trì nhìn trái phải: "Em biết ngay là chị tìm em có việc mà!"
“Nếu không thì sao? Tìm tên tiểu tử như em làm gì?" Diệp Kiều ghét bỏ nói.
Lục Bắc Trì: “……”
Đúng lúc này, Diệp Kiều nghe được bên ngoài truyền đến tiếng động cơ xe việt dã.
“Lớp trưởng, cảm ơn cậu a, vất vả rồi!” thanh âm của Hạ Thiền truyền vào từ cổng lớn.
“Chị dâu, người phụ nữ này là gián điệp? Không phải là bình dấm chua nhà chị suy nghĩ nhiều chứ?"
Diệp Kiều hung hăng mà trừng cậu một cái: "Chị dâu cậu trăm công nghìn việc, một giây có thể trăm ngàn suy nghĩ, có thời gian nào ăn dấm bậy bạ?! Mau chóng nghĩ cách cho tôi đi!"
,
💬 Bình luận chương