Trong phòng chỉ bật đèn tường, trên sàn gỗ đốt nến thơm, mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu.
Hoa Nhụy mặc một cái áo thun rộng thùng thình bằng vải lanh cổ rộng, ngồi xếp bằng trên thảm tập yoga, lộ ra nửa bờ vai mềm mại, khuôn mặt vốn dĩ có chút ngây thơ bây giờ bụ bẫm đã trút bỏ sự ngây ngô và non nớt, đường nét trở nên sắc nét hơn, toát lên sự trưởng thành, chín chắn và giỏi giang.
Mấy năm nay, chỉ có Diệp Kiều biết dùng từ “thay da đổi thịt” để miêu tả Hoa Nhụy, quả là không hề quá đáng chút nào.
Hoa Nhụy cười, nhấp một ngụm rượu vang, thưởng thức vị một chút rồi mới nuốt xuống.
“Ngày mai tôi sẽ hẹn anh ấy!”. Cô ấy vui vẻ nói, sau đó lại nghiêm túc nhìn Diệp Kiều: “Ngài Kiều, mấy năm nay cảm ơn cậu!”
Diệp Kiều lập tức ra dấu im lặng: “Cảm ơn cái lông! Một người là anh trai tôi, một người là…tiểu quý phi của tôi!”
Người phụ nữ hóng gió bên cửa sổ, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc xoăn, trong tay cầm ly rượu vang, cười quyến rũ, bẻ cong cả Hoa Nhụy được luôn ấy chứ!
“Nếu không có Diệp Thành, tôi cam tâm tình nguyện làm phi tử của cậu!”
“Thôi thôi thôi! Cậu không muốn sống nữa nhưng mà tôi thì có!”
Cô ném cái gối cho Hoa Nhụy, Hoa Nhụy né tránh, hai cô gái đùa giỡn vui vẻ cho tới khuya.
Diệp Thành vừa lái xe đến cổng doanh trại thì bị một chiếc việt dã quân dụng ở đối diện ấn còi ngăn lại, chỉ chốc lát sau, Lục Bắc Kiêu cầm túi giấy trên tay bước tới.
“Không phải nói, ngựa tốt là không chịu ngoảnh đầu lại sao?”. Lục Bắc Kiêu sâu xa nói, nhét túi giấy vào cửa sổ xe.
“Ai ngoảnh đầu lại?!”. Diệp Thành phản bác, tỏ vẻ kiêu ngạo: “Anh trở về xem mắt!”
Lục Bắc Kiêu đưa tay kẹp điếu thuốc trên lỗ tai Diệp Thành qua, ngậm vào miệng: “Lửa!”
,
💬 Bình luận chương