Lúc này, bọn họ chỉ thấy Diệp Kiều leo lên tường rào, đứng một mình trên tường, tiếp tục đánh nhau với không khí!
Lục Bắc Kiêu đi ra ngoài đổ nước bẩn, đúng lúc đi vào cửa thì thấy được cảnh tượng đó.
“Cha! Mẹ bị làm sao vậy?!”. Lục Tiểu Vũ lớn tiếng nói: “Mẹ biết võ công…”
Lúc này, thấy cô nhảy dựng lên, miệng còn rống lên “Giết!”, cây gậy trong tay bổ vào không khí, người nhảy lên rất cao, ba cha con đều kinh hãi, rất sợ cô bị ngã từ trên cao xuống, nhưng mà cô vẫn vững vàng đứng trên đầu tường!
“Diệp Kiều!”. Lục Bắc Kiêu lớn tiếng gọi.
Diệp Kiều lại không nghe thấy, còn xoay người, chạy trên tường: “Đừng chạy!”.
Cô lớn tiếng nói, sau đó bay lên nóc nhà, tiếp tục chiến đấu!
Lục Tiểu Cổn và Lục Tiểu Vũ quả thật sợ ngây người, vừa cảm thấy Diệp Kiều ngầu, vừa cảm thấy cô thật ngu ngốc!
Lục Bắc Kiêu lúc này mới hiểu ra gì đó, cau mày, tháo đồng hồ trên cổ tay trái xuống, ném cho Lục Tiểu Cổn, sau đó xông lên đầu tường, thân hình cao lớn đồ sộ kia đạp lên tường rồi bay lên nóc nhà.
Mặc dù trời tối, không thấy quá rõ, nhưng hai đứa nhỏ đứng trong sân có thể nhìn thấy hình bóng của cha mẹ, cha đang định đi tới ôm mẹ thì mẹ đột nhiên giơ gậy lên đánh cha!
Lần này cô thật sự xuất hiện ảo giác rồi!
Lục Bắc Kiêu thầm nghĩ thế, dứt khoát né tránh cây gậy của cô, nhưng mà, cô tấn công vô cùng mạnh, từng chiêu théc đều tàn nhẫn như dẫn anh vào chỗ chết, vẻ mặt cũng hung tàn, anh rất sợ chính cô tự làm cô bị thương!
“Anh! Mẹ đang đánh cha!”. Lục Tiểu Vũ nhìn mẹ cầm cây bậy bóng chày trong tay đánh cha liên tục ở trên nóc nhà, lớn tiếng nói, cha thì không ngừng lùi lại để né, sắp té xuống khỏi nóc nhà rồi!
,
💬 Bình luận chương