Lục Thanh Thanh đỏ mặt, ngại ngùng không nói gì, chỉ có thể cầu nguyện hắn ăn nhanh rồi rời đi.
Cuối cùng hơn nửa canh giờ trôi qua, Nghiêm Tề cuối cùng cũng ăn xong.
Lục Thanh Thanh đặt sổ sách đã tính toán xong từ sớm xuống, chuẩn bị thu dọn bát đũa.
“Để ta giúp cô nương.” Không đợi nàng lên tiếng, Nghiêm Tề đứng dậy giúp nàng thu dọn bát đũa vào hậu bếp.
Mèo con Kute
“Nghiêm tướng quân không cần khách khí, trời đã không còn sớm, ngài về trước đi, chỗ này giao cho ta là được.” Lục Thanh Thanh ôm chặt bát đi theo phía sau, nhanh nhảu nói.
Nghiêm Tề nghĩ quả thật đã rất muộn rồi, nam cô nữ quả ở lâu dễ làm hỏng danh tiếng của Lục Thanh Thanh, đành không nỡ nói: “Vậy ta đi trước đây, lẩu rất ngon, tối mai ta sẽ đến nữa.”
Nói xong, hắn sải bước chân không nỡ rời đi.
💬 Bình luận chương