"Xin chào?" Đầu dây bên kia không phải giọng của Ôn Bình Hàn.
Tạ Tri Phỉ sững người một lúc, thấy âm thanh này có chút quen tai, kiểm tra lại số điện thoại rồi hỏi: "Đây không phải số của Ôn Bình Hàn sao?"
"Đúng rồi, nhưng chị Hàn đi vệ sinh rồi. Nếu có chuyện gì thì tôi có thể chuyển lời."
"Không cần đâu, cảm ơn." Tạ Tri Phỉ cúp máy.
Một lúc sau, Ôn Bình Hàn quay lại bàn ăn, Lâm Chí Mẫn nói với nàng: "Chị Hàn, ban nãy có người gọi cho chị. Em nghĩ có chuyện quan trọng nên đã bắt máy giúp chị, nhưng đối phương không nói gì hết, mà em có ghi âm lại rồi, nếu chị cần thì nghe lại nhé."
"Được rồi." Ôn Bình Hàn mở ghi âm.
"Nhưng mà... "Phỉ" này là ai vậy? Nghe giọng quen quen, ai tên Phỉ vậy chị?" Lâm Chí Mẫn hỏi.
Ôn Bình Hàn mém nghẹn, cúi đầu nhấp một ngụm nước: "Bạn của chị."
"Vậy à." Lâm Chí Mẫn vừa ăn vừa nói: "Chị Hàn nè, chị nghĩ em có thể vượt qua bài kiểm tra đánh giá năng lực không?"
"Chị không phải giám khảo, nên khó mà nói." Ôn Bình Hàn trả lời.
"Em hiểu rồi...Nhưng sao chị vừa ăn vừa bấm điện thoại thế kia?"
"Đang trả lời tin nhắn."
Ôn Bình Hàn: 【 Ban nãy chị không kịp nghe điện thoại của em, có chuyện gì không? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Không có gì, đột nhiên muốn gọi điện tâm sự với chị thôi, em cảm thấy đã lâu lắm rồi không nghe giọng chị. 】
Ôn Bình Hàn: 【 Giọng chị cũng bình thường mà. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Sai! Dễ nghe muốn chết! Nhất là mấy khi chị nói ngọng! 🤭😎 】
Ôn Bình Hàn: ""
"Chị Hàn đi đâu đó?" Lâm Chí Mẫn thấy nàng đứng phất dậy nên vội hỏi.
"Đi vệ sinh."
"Lại nữa à, có khi nào chị ấy bị tiêu chảy không?" Lâm Chí Mẫn lẩm bẩm.
Trong phòng vệ sinh, Ôn Bình Hàn khóa cửa, hắng giọng cố gắng nói nhưng vẫn không thể phát ra giọng điệu mà nàng muốn, đành bỏ cuộc, ấn nút tạo tin nhắn thoại, nhẹ giọng hỏi: "Khi nào em về?"
"Sớm thôi~ Chị có nhớ em không á?" Tạ Tri Phỉ trả lời ngay lập tức.
Nghe giọng nói ngọt ngào của cô, Ôn Bình Hàn bất giác mỉm cười, nàng phát lại tin nhắn thoại đó vài lần, rồi mở đoạn ghi âm cuộc gọi nàng đã bỏ lỡ ban nãy.
"-Chị!"
Giọng nói lúc ấy rất nhiệt tình, chẳng trách Lâm Chí Mẫn không nhận ra là ai. Đáng buồn là người nghe lúc đó không phải nàng, nên rất nhanh đối phương đã quay về giọng nói trang trọng hằng ngày.
Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu Ôn Bình Hàn. Nàng gửi một tin nhắn thoại khác cho Tạ Tri Phỉ: "Nói "đến giờ thức dậy rồi" đi."
Tạ Tri Phỉ: "Hả? Chi vậy chị?"
Ôn Bình Hàn: "Cứ làm đi. Phải nói ngọng một chút đấy."
Tạ Tri Phỉ: "Đến ~ giờ ~ dậy rồi~~ Đủ ngọng chưa?"
Ôn Bình Hàn: "Hoàn hảo."
Nàng nhanh tay cắt ghép âm thanh, tạo thành một file âm thanh mới:
"Chị ơi~ Đến ~ giờ ~ dậy rồi~~"
Tuyệt, giờ thì nàng đã có chuông báo thức mới ✅
Buổi chiều, Ôn Bình Hàn nhận được cuộc gọi từ số lạ. Người gọi tự nhận mình là thư ký của Cố Chi Chương, muốn thảo luận về một số dự án Phương Ninh Thù quản lý trước đây.
Nàng đã sớm chuẩn bị cho việc này, vì thế đến Cố thị một chuyến để trực tiếp trao đổi với đối phương.
Thư ký mới nhậm chức là một người đàn ông trung niên, rõ ràng là do Cố Chi Chương lo lắng chuyện cũ tái diễn. Thư ký này một dù tỉ mỉ và thận trọng, nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt.
Đáng lý ra Phương Ninh Thù phải bàn giao dự án trước khi rời đi. Tuy nhiên, Cố Chi Chương sa thải cô quá đột ngột, đến mức cô không được phép quay lại vào ngày hôm sau, kết quả là giờ hắn ta phải gánh chịu hậu quả.
Ôn Bình Hàn phải hỗ trợ bọn họ thúc đẩy dự án, hoàn thiện các điều khoản thỏa thuận, xong xuôi mọi chuyện thư ký lịch sự hộ tống nàng xuống lầu.
Không ngờ lại đụng mặt Cố Chi Chương ở đại sảnh.
Cố Chi Chương ban đầu sững sờ, sau đó mừng rỡ bước lại gần: "Sao cô lại đến đây? Đến tìm tôi à?"
"Không phải đâu Cố tổng, cô ấy đến tìm tôi." Thư ký đáp.
Cố Chi Chương: "..."
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn, Ôn Bình Hàn thầm cười trộm trong lòng, bây giờ có lẽ anh ta đã hối hận vì đuổi Phương Ninh Thù.
Cố Chi Chương liếc nhìn thư ký một cái rồi mới quay sang nhìn nàng: "Cô có rảnh không? Dùng bữa với tôi nhé, tôi có chuyện muốn nói với cô."
"Chuyện gì?"
"Nói ở đây không tiện."
Ôn Bình Hàn nhìn hắn ta một cách đầy hoài nghi.
Cố Chi Chương cố động não, hắn biết cứ mời không như vậy nàng nhất định sẽ không đi, hắn cần phải tìm chủ đề khiến nàng thấy hứng thú.
Công việc? Không được, nàng mới thảo luận công việc với thư ký cơ mà.
Sở thích? Cũng không được, làm vậy chẳng khác nào tự vạch trần lòng Tư Mã Chiêu.
Không có chuyện gì có thể làm cầu nối giữa họi sao?
...Có!
"Là về A Phỉ."
Ôn Bình Hàn cuối cùng chịu để ý đến hắn.
Tại nhà hàng, Cố Chi Chương nhìn chằm chằm nàng đang dùng bữa, khóe môi mỉm cười.
"Chuyện về A Phỉ mà Cố tổng muốn nói đến là gì vậy?" Ôn Bình Hàn ngẩng đầu hỏi.
"À...Chuyện là tôi muốn hỏi Phương Ninh Thù có thích nghi với công việc làm thư ký của em ấy hay không ấy mà." Cố Chi Chương buột miệng nói.
"Cô ấy thích ứng rất tốt, rất có năng lực, kể từ khi có cô ấy làm thư ký thì hiệu suất công việc của Tạ Tri Phỉ được cái thiện rất nhiều." Ôn Bình Hàn đáp.
"Cũng tốt. Tôi mừng vì em ấy đã nhận Phương Ninh Thù vào làm, mấy năm qua cô ấy đã rất chăm chỉ, giá như cô ấy không..." Cố Chi Chuong cười gượng.
Ôn Bình Hàn không tiếp lời hắn, tiếp tục dùng bữa.
Thấy dáng vẻ lạnh lùng của nàng, Cố Chi Chương lại đổi chủ đề: "Còn nữa, cô có biết chuyện chú Tạ muốn mai mối cho A Phỉ không?"
Ôn Bình Hàn lại ngẩng đầu, chậm rãi nhíu mày.
"Lần trước khi A Phỉ đi xem mắt cô cũng đi theo mà đúng không, nghe nói dạo này họ thân nhau lắm. Cô nghĩ họ có thành đôi không?" Cố Chi Chương cố bắt chuyện.
Ôn Bình Hàn: "Tôi không biết."
"Vậy cô thấy họ có xứng đôi không?" Cố Chi Chương lại tiếp tục truy vấn.
"Tôi không biết." Vẫn là câu trả lời đó, Ôn Bình Hàn nhanh chóng mất hứng.
Cố Chi Chương: "Cô là bạn tốt của em ấy mà vẫn chưa cho lời khuyên nào sao?"
Ôn Bình Hàn: "Không."
Sao lại như vậy, một người hay nói xấu bạn bè nam của Tạ Tri Phỉ như Triệu Tiểu Tĩnh mà còn khuyến khích em ấy yêu đương nhiều hơn, sao đến lượt Ôn Bình Hàn lại mất hiệu quả rồi?
Cố Chi Chương cố vắt óc tìm thêm chủ đề, nhưng Ôn Bình Hàn đột nhiên hỏi: "...Lý Hồng Ngạn, anh ta có mối tình nào trước đây chưa?"
"Đã từng. Nghe nói lúc đi học từng hẹn hò, nhưng vì lý do nào đó đã chia tay, sau đó anh ta tập trung toàn lực vào công việc, không yêu đương nữa." Cố Chi Chương nhớ lại.
"Vậy họ không hợp nhau, Tạ tổng chưa từng trải qua mối quan hệ nào." Ôn Bình Hàn ra vẻ có lý mà nói.
Cố Chi Chương: "..." Có cái lý lẽ đó sao.
Lúc này điện thoại Ôn Bình Hàn đổ chuông. Nàng nhìn tên người gọi, nhấc máy rồi đi sang một bên trả lời.
"Chị ơi, chị đang làm gì vậy?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
Ôn Bình Hàn quay lại nhìn Cố Chi Chương một cái rồi hạ giọng: "Đang dùng bữa với Cố Chi Chương."
Nụ cười trên mặt Tạ Tri Phỉ lập tức bị dập tắt, cô thầm chửi hắn: "Tên đàn ông thối, gian manh, lén lúc sau lưng tôi!"
"Chị đến Cố thị bàn giao dự án thì tình cờ gặp anh ta." Ôn Bình Hàn giải thích, cảm thấy hơi xấu hổ khi nghĩ đến việc mình dùng bữa với hắn ta để nghe thêm chuyện về em, nhưng chẳng nghe được tin gì có ích.
"Được rồi, vậy chị cứ dùng bữa với anh ấy đi. Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi chị." Tạ Tri Phỉ đáng thương nói.
Ôn Bình Hàn cứng đờ: "Em đang ở đâu?"
"Dưới lầu chung cư chỗ chị."
"Em về rồi sao?"
"Ừm, em muốn tạo bất ngờ cho chị, nhưng không sao đâu~ Chị cứ vui vẻ với anh ấy đi~ Đừng lo cho em~" Tạ Tri Phỉ tỏ vẻ đáng thương.
"Chờ chị, chị về ngay đây."
💬 Bình luận chương