Diệp Chi Dao vẫn luôn trốn trong góc, còn tưởng rằng không có ai chú ý tới ả, dần dần cũng liền buông lỏng cảnh giác.
Lại không ngờ lúc này lại đột nhiên bị tập kích, lập tức không hề phòng bị liền trúng chiêu.
Trong nháy mắt, ả nhớ tới những khổ nạn thời thơ ấu, nhớ tới lúc mới đến tông môn bị bài xích, nhớ tới mồ hôi và đau khổ đã bỏ ra vì để trở nên mạnh mẽ, càng nhớ tới những thiệt thòi đã chịu ở chỗ Lục Tang Tửu...
Từng cọc từng kiện chuyện cũ hiện lên trong lòng, những chuyện trước đây không cảm thấy buồn bã bao nhiêu, lúc này lại cũng thành liều thuốc thôi miên rơi lệ, khiến ả không khỏi bi tòng trung lai, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Diệp Chi Dao rất đau khổ, biết rõ là tác dụng của Thương Tâm Phiến, lại vẫn không khống chế được cảm xúc bi thương.
Thực ra ngoại trừ bi thương ra, càng có oán hận.
Đối với Lạc Lâm Lang, càng là đối với Lục Tang Tửu.
Dường như bị khơi dậy không chỉ có bi thương, còn có toàn bộ cảm xúc tiêu cực của ả.
Ả cảm thấy là Lục Tang Tửu đã cướp đi mọi thứ của ả, khiến cuộc đời ả dần dần trở nên tồi tệ.
Nàng giống như một cái gai trong thịt mình, chỉ cần tồn tại, liền khiến ả vĩnh viễn không được an ninh.
Thực ra về một phương diện nào đó mà nói, ả nghĩ như vậy cũng không sai, Lục Tang Tửu chính là nhắm vào việc cướp đi mọi thứ của ả mà đến.
Đương nhiên theo Lục Tang Tửu thấy, cái gọi là mọi thứ đó, vốn cũng không phải là thứ Diệp Chi Dao nên có được.
Chỉ là những thứ này không ai có thể phân biệt ra đúng sai tuyệt đối, nói cho cùng cũng chẳng qua là lập trường khác nhau, cho nên định sẵn là đối địch mà thôi.
Ý chí lực của Diệp Chi Dao còn tính là kiên cường, co rụt trong góc hai cánh tay gắt gao ôm lấy mình, thậm chí cắn chặt môi không để mình phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có nước mắt đang vô thanh tuôn chảy.
Nhìn qua một cái, thật sự có chút đáng thương.
Lục Tang Tửu đương nhiên chú ý tới động tác nhỏ của Lạc Lâm Lang, cũng chú ý tới sự thay đổi của Diệp Chi Dao.
Biết sư tỷ nhà mình đây là đang âm thầm xả giận cho mình, dù sao cũng không tiện ra tay quá nặng với ả, cho nên dùng Thương Tâm Phiến khiến ả khó chịu một chút, liền là lựa chọn rất không tồi rồi.
Lục Tang Tửu cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ giơ ngón tay cái với Lạc Lâm Lang, truyền âm cho tỷ ấy nói một câu,"Cảm ơn nhị sư tỷ, nhị sư tỷ là tốt nhất!"
Lạc Lâm Lang lập tức trong lòng mỹ tư tư, sau đó cũng cố ý phớt lờ Diệp Chi Dao, chỉ coi như không phát hiện.
Nàng nhìn Dịch Trạch bị Thương Tâm Phiến quạt cuồng phong xong khóc thành lệ nhân, tròng mắt đảo một vòng đột nhiên nghĩ tới điều gì,"Tiểu sư muội, muội định xử trí người này thế nào?"
Lục Tang Tửu bày tỏ:"... Muội cảm thấy vẫn là phải đ.á.nh một trận, nếu không không hả giận."
Nói xong, nghiêng đầu nhìn Phong Lâm và Trì Viêm,"Các huynh thấy sao?"
Hai người lập tức hai mắt phát sáng,"Đánh! Bắt buộc phải đ.á.nh một trận!"
Chuyện này nếu đặt ở lúc bình thường, mọi người có thể còn sẽ cố kỵ khá nhiều, nhưng lúc này dưới sự k*ch th*ch của cồn, lá gan của mọi người đều lớn hơn bình thường rất nhiều, tự nhiên là mình thấy thoải mái thế nào thì làm thế đó.
Lạc Lâm Lang ngược lại không uống rượu, nhưng... tiểu sư muội đều bị bắt nạt rồi, đ.á.nh một trận xả giận thì làm sao?
Thế là nàng cũng không cản, chỉ vung tay lên nói,"Vậy các muội đ.á.nh đi! Đánh xong giao người cho ta nha."
Ba con sâu rượu Lục Tang Tửu liếc nhau một cái, lập tức liền ánh mắt đầy hưng phấn hướng Dịch Trạch đi tới.
Dịch Trạch một mặt nước mắt giàn giụa, một mặt giọng nói tràn ngập kinh khủng,"Các ngươi... Các ngươi muốn làm gì?"
"Ta cảnh cáo các ngươi, nếu làm ta bị thương, sư phụ ta và toàn bộ Ngự Thú Tông đều sẽ không tha cho các ngươi đâu!"
Trả lời hắn, là một quyền giáng thẳng vào đầu của Trì Viêm,"Câm miệng đi, nói nhảm thật sự nhiều!"
,
💬 Bình luận chương