Bên ngoài kinh sư, tại một cứ điểm ngầm nào đó dưới lòng đất.
“Thật là quá đáng! Đúng là không biết trời cao đất dày!”
Trưởng lão được Vọng Tiên Tông phái tới quản lý cứ điểm này tức giận ném mạnh một cuốn sách xuống đất, vẫn chưa nguôi giận, lại còn hung hăng giẫm lên mấy cái, để lại vài dấu giày to tướng..
Trên bìa cuốn sách bị giẫm dưới chân, nổi bật mấy chữ to: “Biết dẫn đội cũng phải làm đến chết”, bên cạnh ghi tên tác giả là “Hồi hương chấm đường trắng”.
Lão ma Hoành Miểu gầm lên:
“Hồi hương chấm đường trắng là thứ gì thế này! Dám phản bác tác phẩm của bản tôn! Mấy ngày nay, doanh số cuốn ‘Không biết dẫn đội thì chỉ có thể làm đến chết’ của bản tôn giảm mất một nửa, đám người đó gần như đều chạy đi mua sách của Hồi hương chấm đường trắng! Các ngươi vẫn chưa tra ra rốt cuộc kẻ viết sách đó là ai sao!”
Một đám ma tu quỳ rạp trước mặt hắn, nửa người trên dán sát đất, hèn mọn đến cực điểm. Dù vậy, thân thể bọn chúng vẫn run rẩy không ngừng.
“Nói!” Hoành Miểu lão ma lại gầm lên.
“Bẩm… bẩm trưởng lão, sách này được xuất bản ở kinh sư. Ngài cũng biết rồi đấy, kinh sư có Càn Đế trấn giữ, chúng ta không vào điều tra được ạ…”
Để giữ mạng, trong đám đệ t.ử ma tu lại có người run rẩy lên tiếng: “Xin trưởng lão bớt giận, sách của Hồi hương chấm đường trắng bán chạy, thật ra cũng chưa hẳn là chuyện xấu…”
“Ngươi đang nói cái thứ ch.ó má gì vậy!!”
Chưa đợi đệ t.ử ma tu nói hết, linh lực trong tay Hoành Miểu lão ma đã hóa thành một bàn tay khổng lồ năm ngón xòe rộng, quạt thẳng vào mặt hắn. Tiếng tát vang dội khắp địa cung, tên ma tu xấu số bị đ.á.nh bay xoay hơn chục vòng mới đứng vững, nửa bên mặt lập tức sưng phồng như đầu heo.
“Ư… ư ư… trưởng lão bớt giận!” hắn nói còn không rõ chữ.
“Đệ t.ử đã nghiên cứu cuốn ‘Biết dẫn đội cũng phải làm đến chết’ do Hồi hương chấm đường trắng viết. Thật ra cuốn sách đó chẳng có điểm gì đặc sắc, kém xa sách của trưởng lão ngài, hơn nữa thái độ tu tiên sống dở chết dở trong từng câu chữ của nàng ta thực sự quá tiêu cực, lại còn tự xưng là tu sĩ chính đạo!”
“Thứ sách rác rưởi như vậy mà lại được đám tu sĩ kinh sư tung hô. Theo đệ t.ử thấy, nếu toàn bộ tu sĩ chính đạo đều học theo kiểu tu hành sống không muốn sống, chết không muốn chết đó, sức mạnh chính đạo chắc chắn sẽ suy yếu nghiêm trọng. Khi ấy, Vọng Tiên Tông chúng ta chiếm lĩnh Trung Châu chỉ là chuyện sớm muộn thôi, trưởng lão!”
Hoành Miểu lão ma nheo mắt lại. Những ma tu khác thấy hắn dường như bị thuyết phục, vội vàng thêm mắm dặm muối.
“Đúng đúng đúng, trưởng lão, sách của Hồi hương chấm đường trắng chính là khối u độc của chính đạo, không thể nổi lâu được đâu!”
“Sao có thể so với sách của trưởng lão ngài chứ, sách của ngài mạch lạc rõ ràng, văn bút ưu mỹ, lại đầy sự chỉ bảo tận tình của bậc trưởng bối đối với hậu bối. Bọn họ không thích sách của ngài đúng là mắt mù!”
“Đệ t.ử thích đọc sách của trưởng lão nhất, đọc mà ba ngày ba đêm không ngủ được!”
“Đúng vậy đó trưởng lão, đám tu sĩ chính đạo kia chỉ là một lũ lợn rừng, cả đời này cũng chẳng ăn nổi cơm trắng tinh đâu!”
Lúc này tâm trạng Hoành Miểu lão ma mới khá lên, chậm rãi ngồi lại lên bảo tọa.
“Nói thì nói vậy, nhưng có Hồi hương chấm đường trắng ở đó, doanh số sách của bản tôn vẫn cứ tụt dốc. Phải nghĩ cách xử lý ả ta. Giang Đạo Trần đã về chưa?”
Không ai trả lời, Hoành Miểu lão ma lại nói tiếp.
“Về rồi thì lên tiếng đi, chỗ này tối như mực, mọi người đều không nhìn thấy ngươi, không phải ngươi không biết.”
Vừa dứt lời, bên tai Hoành Miểu lão ma liền vang lên tiếng nghiến răng ken két.
“Ta nói ta vẫn luôn ở đây, trưởng, lão.”
Hoành Miểu lão ma bị giọng nói này dọa giật mình, thân người lệch hẳn sang một bên. Hắn lấy từ trong tay áo ra một viên dạ minh châu dùng để chiếu sáng, giơ lên nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ngay bên cạnh bảo tọa của hắn, đứng một hình người đen sì như cái bóng.
“Giang Đạo Trần!” Hoành Miểu lão ma quát lớn, thầm nghĩ dù ngươi là đối tượng được tông chủ trọng điểm bồi dưỡng thì cũng phải nghe lời hắn, “Bản tôn đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, gặp người thì phải lên tiếng, lúc ngươi về sao không lên tiếng!”
💬 Bình luận chương