“Ngoại trừ lúc cùng nhau ghép đủ bản đồ hoàn chỉnh, thì bất kỳ ai cũng không thể ghi nhớ những phần bản đồ không nằm trong thức hải của mình. Vì vậy, những gì chúng ta có thể suy đoán được cũng rất hạn chế.
“Tuy nhiên, suy ra con đường mà Vọng Tiên Tông đang đi là con đường đúng đắn, cũng chính là nơi chúng ta sắp tới, thì lại không khó.
“Các vị đã ở rất gần Vọng Tiên Tông rồi, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ chạm trán. Có lẽ bọn họ đã sớm bày sẵn mai phục ở đó, chuẩn bị một cuộc săn giếc sẽ có rất nhiều người bỏ mạng.”
Tống Ly mỉm cười. Những gì cần nhắc nhở, nàng đã nói hết, chỉ mong tiếp theo bọn họ có thể đề cao cảnh giác, đừng rơi vào bẫy của đám ma tu. Đổi lại, Tống Ly cảm thấy thành ý của mình đã đủ để mượn được Lục Mục Vô Tướng Bát của Không Minh Tự.
“Tiên khí của Không Minh Tự có thể luyện hóa thi th.ể yêu thú, vậy luyện hóa thi th.ể này hẳn cũng không thành vấn đề chứ.”
Vô Niệm Phật T.ử trầm mặc trong chốc lát.
Yêu cầu dùng tiên khí để luyện hóa thi th.ể người quả thực có phần khó xử, nhưng những tin tức vừa rồi của Tống Ly đủ để cứu không ít tính mạng. Vô Niệm Phật T.ử không có lý do từ chối, liền tế xuất Lục Mục Vô Tướng Bát.
……
Khán giả nhìn thấy quang bình của Tán Tu Liên Minh và Không Minh Tự đồng loạt tối sầm, không khỏi sinh nghi.
“Họ đi làm gì vậy?”
“Không biết, cũng chẳng thấy xuất hiện ở quang bình của người khác.”
Bên ngoài cổ di tích, Khúc Mộ U chắp tay sau lưng, chăm chăm nhìn quang bình của Tống Ly đã tối đi hồi lâu, ánh mắt âm trầm đáng sợ. Chẳng bao lâu, một ma tu Vọng Tiên Tông đến bên cạnh hắn, truyền âm nói:
“Tông chủ, hồn đăng của Mộ Dung Cẩm đã tắt.”
“Phế vật.” Khúc Mộ U nghiến răng nhả ra hai chữ.
Dì Lưu đang căng thẳng đứng bên cạnh lập tức bước tới: “Ngươi còn mắng người à!”
Bà đẩy Khúc Mộ U sang một bên: “Ngươi không được nhìn quang bình của tiểu Tống!”
Hoàng cung Đại Càn
Bởi vì quang bình bên phía Tống Ly tối đi, lượng linh thạch đ.á.nh thưởng không ngừng giảm xuống. Trên bảng Đan tu tân tinh, Tống Ly vì không còn biểu diễn luyện đan nên đã tụt khỏi top mười.
Nam t.ử áo bạc tóc trắng ngồi trên long ỷ, một tay chống đầu nhìn quang bình tối trước mặt, sau đó phượng mâu chuyển sang nhìn Lục Ngọc đang đứng bên cạnh với dáng vẻ hơi câu nệ.
Lục Ngọc không ngờ Hoàng đế Đại Càn lại hứng thú với hoạt động truyền hình trực tiếp do Thương hội Nguyên Bảo tổ chức. Vừa nghe nói hoàng đế cũng muốn xem, hắn lập tức dẫn đội ngũ chuyên nghiệp của thương hội vào cung hầu hạ.
“Nạp thế nào?” Hoàng đế hỏi.
“À?” Lục Ngọc hơi sững người.
Vị đại học sĩ Nho tu trong triều đang tháp tùng bên cạnh vội nhắc: “Bệ hạ muốn đ.á.nh thưởng khích lệ tu sĩ trẻ.”
Lục Ngọc hoàn hồn, lập tức cung kính hướng dẫn: “Bệ hạ cần tạo tài khoản ảo của Thương hội Nguyên Bảo trước, như thế này…”
Lúc này, vị hoàng đế trẻ tuổi trông phong nhã như ngọc ấy mới lộ ra vẻ mờ mịt của một lão nhân mười vạn tuổi trước trào lưu mới của giới tu chân. Nhưng cũng thể hiện sự kiên nhẫn hiếm có cùng khả năng học hỏi đáng kinh ngạc.
“Trước tiên nạp mười vạn đi, coi như khích lệ.” Hoàng đế thản nhiên nói.
Một khoản đ.á.nh thưởng một trăm vạn thượng phẩm linh thạch trong nháy mắt đẩy Tống Ly lên đứng đầu toàn bộ bảng tân tinh.
Đại học sĩ bên cạnh khẽ nhắc: “Bệ hạ, người nạp dư một số không rồi.”
“Ồ.”
……
Ở trong cổ di tích, Tống Ly hoàn toàn không biết bên ngoài mình đã có thêm một khoản tài phú lớn đến mức nào.
Nàng đang đứng trước Bát Lục Mục Vô Tướng tỏa kim quang, hai tay giơ ngang, chờ nó rơi đồ.
Chẳng bao lâu, một tấm mặt nạ da người từ trong đại hắc bát nhảy ra, rơi vào tay Tống Ly.
Nàng nhìn tấm mộc bài bên cạnh.
💬 Bình luận chương