“Bàn ca nói gì ngươi cũng tin à? Biết đâu hôm nay chính là lời cảnh cáo của dì Lưu dành cho chúng ta thì sao? Nếu không ngoan ngoãn nghe lời, bà ấy lập tức đuổi việc hai đứa mình đấy!”
Động tác khắc chữ của Tiêu Vân Hàn chợt khựng lại.
“Không phải trả nợ nữa, chẳng phải rất tốt sao?”
Nghe vậy, ngay cả Lục Diễn cũng sững người. Hình như… cũng có lý thật.
Không, không đúng, tuyệt đối không phải như vậy!
“Nợ nần sẽ không tự biến mất, nó chỉ chuyển sang người khác thôi!” Lục Diễn đột nhiên hét lên, sắc mặt nghiêm túc khác thường, “Tất cả là vì Tống Ly!”
Tiêu Vân Hàn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, không hiểu hắn lại phát điên vì chuyện gì.
“Chính vì Tống Ly tự sáng tạo ra Tiêu Thực đan, để dì Lưu nhìn ra giá trị của nàng ấy. Bà ta muốn trói Tống Ly cả đời trong Ngũ Vị Các, để nàng ấy kiếm linh thạch cho quán, lợi dụng nàng, hành hạ nàng, vắt kiệt nàng!”
Giọng Lục Diễn càng lúc càng cao, khiến Tiêu Vân Hàn giật mình.
“Lão yêu bà vì muốn khống chế Tống Ly tốt hơn, thực hiện kế hoạch của mình, thì hai chúng ta chính là chướng ngại lớn nhất, cho nên bà ta muốn giải quyết chúng ta!”
“Đầu tiên là thử thách, để chúng ta tham lam cái cảm giác an nhàn không cần làm tiểu nhị. Sau đó từ từ đuổi việc, khiến chúng ta không dám phản kháng, rồi để Tống Ly một mình trong hậu trù luyện đan, trả nợ…”
“Trả món nợ cả đời cũng không trả nổi!”
Tiêu Vân Hàn ngắt lời: “Ta thấy ngươi nghĩ nhiều rồi.”
“Tội nghiệp Tống Ly, một thân một mình, tuổi còn trẻ đã phải nuôi đứa bé ba tuổi, lại còn là đứa bé câm!” Lục Diễn hoàn toàn không nghe hắn nói, “Giờ lại gặp phải chuyện bất công thế này, ta, Lục Diễn, nhất định phải ra tay!”
“Bất công trong thiên hạ, không ta thì ai dẹp!”
“Tống Ly, ngươi không cần phải cố gắng làm anh hùng nữa,” Lục Diễn đứng bật dậy, sải bước về phía trước, “anh hùng của ngươi tới rồi!”
Tiêu Vân Hàn thở dài một tiếng, ngay sau đó tay kết kiếm chỉ. Cùng với một luồng kình phong, hàn quang lóe lên, thanh Huyền Thiết Linh Kiếm bay vút ra, chắn ngay trước mặt Lục Diễn.
“Bàn ca nói rồi, hôm nay dì Lưu đang nổi giận, chúng ta mà tới, e là không giữ nổi cái đầu đâu.”
Lục Diễn hít sâu một hơi, trong tích tắc đã nghĩ ra vô số hậu quả. Bộ dáng nghĩa khí ngút trời ban nãy lập tức tan thành mây khói.
“Thật ra ta cũng thấy… không cần trả nợ nữa cũng khá tốt, khá tốt.”
Lục Diễn ngoan ngoãn rụt người, quay lại ngồi dưới gầm cầu.
Thấy hắn đã yên phận, Tiêu Vân Hàn liền tiếp tục khắc chữ. Nhưng cũng chẳng yên được bao lâu, Lục Diễn lại đột ngột buông một câu:
“Ngươi nói xem, cha đứa bé là ai?”
Động tác của Tiêu Vân Hàn lại khựng lại, ngẩng đầu lên. Điều Lục Diễn nói, cũng chính là nghi hoặc trong lòng hắn bấy lâu nay!
Ánh mắt Tiêu Vân Hàn lập tức trở nên nghiêm túc: “Ta cũng muốn hỏi.”
“Đúng thế!” Lục Diễn vỗ tay cái bốp, nói càng lúc càng hăng, “Từ trước tới giờ chúng ta chỉ thấy Tống Ly một mình nuôi con. Nàng ấy mới mười lăm, mà đứa bé đã ba tuổi rồi!”
“Rốt cuộc là tên đàn ông nào, đến cả cô bé mười một tuổi cũng không buông tha, khiến nàng sinh con xong lại vứt bỏ vợ con!”
Tiêu Vân Hàn nghiến răng: “Cầm thú.”
Lục Diễn gật đầu mạnh: “Cặn bã!”
“Hèn hạ.”
“Vô sỉ!”
“Hạ lưu.”
“Đê tiện!”
“……”
“Đừng để ta gặp hắn, loại heo ch.ó không bằng này mà để ta, Lục Diễn, trông thấy, ta nhất định đ.á.nh cho hắn răng rơi đầy đất!”
“Cho nên, rốt cuộc cha đứa bé là ai?”
Lục Diễn sờ cằm suy nghĩ một lúc, cuối cùng nhướn mày với Tiêu Vân Hàn.
“Hay là… chúng ta đi hỏi thử?”
……
Nguyên Bảo Thương Hội.
💬 Bình luận chương