“Có lẽ ngươi từng nghe qua một loại phương pháp tu luyện, gọi là ‘phẫn nộ tu hành pháp’.”
Trên sân, tu sĩ Trường Minh Tông dốc toàn bộ sức mạnh Trúc Cơ hậu kỳ, đột nhiên đ.á.nh thẳng về phía mặt Lục Diễn.
Kim quang tự động bao phủ quanh thân Lục Diễn, hắn không né không tránh, trực tiếp tung ra một quyền đón chính diện, đồng thời gào lớn:
“Ta không muốn thắng!!!”
“Cái gì?” Giang Đạo Trần không dám tin vào tai mình, “Hắn vừa nói cái gì?”
“Ầm——”
Một tiếng nổ lớn vang lên, đối thủ bị một quyền này đ.á.nh văng ra ngoài, suýt nữa đã bị hất khỏi vòng tròn mà trực tiếp thua trận. Người kia hiểm hiểm dừng lại, trong lòng kinh hãi trước sức mạnh của thể tu này, đồng thời cảm nhận được linh khí quanh thân cuồn cuộn xoay tròn như gió lốc.
Bản năng mách bảo hắn đối phương sắp tiếp tục ra chiêu. Không kịp để ý cơn đau còn sót lại, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Lục Diễn.
Vừa ngẩng lên, hắn liền sững sờ. Lục Diễn… đang khóc?!
“Ta không muốn thắng đâu! Để ta thua đi…!”
Cuồng phong linh khí cuốn quanh Lục Diễn, đuổi theo hắn lao nhanh về phía đối thủ.
“Ngươi mau đ.á.nh bại ta đi! Để ta thua!”
Giang Đạo Trần trợn mắt há mồm nhìn Lục Diễn trên sân, vừa khóc lóc thảm thiết, vừa đột phá tu vi, miệng thì gào lên không muốn thắng, tay lại đ.á.nh đối thủ đến bầm dập mặt mày…
Hắn chỉ nghĩ ra được một nguyên nhân duy nhất khiến Lục Diễn thành ra thế này.
Giang Đạo Trần quay sang hỏi Tống Ly: “Có phải ngươi hạ độc hắn rồi không?”
Tống Ly liếc xéo hắn một cái: “Cẩn ngôn.”
Giang Đạo Trần lập tức ngậm miệng.
Cuối cùng, Lục Diễn trong nước mắt nghẹn ngào đã đón nhận chiến thắng thuộc về mình.
Bên phía Trường Minh Tông, Cừu Linh tức đến dậm chân:
“Ba trận liên tiếp rồi! Đám tán tu này toàn là quái vật gì thế, không được, không thể tiếp tục thế này!”
Nàng lật tay lấy ra một bình Cuồng Bạo Đan.
Thái dương của Từ Diệu Diên giật mạnh, lập tức đoạt lấy bình đan trong tay nàng: “Tỷ thí công bằng không cho phép dùng đan dược!”
Rồi lại truyền âm nhắc nhở: “Chúng ta làm gì, người của Trung Ương Đại Lục đều đang nhìn thấy!”
Cừu Linh đành móc ra một bình Tĩnh Tâm Đan tự mình ăn, nàng coi như may mắn, giống Từ Diệu Diên, đều không bị tán minh rút trúng.
Thấy dáng vẻ nàng như vậy, Từ Diệu Diên nghĩ ngợi một chút, rồi lật tay lấy ra một bình đan dược:
“Hay ngươi thử cái này xem?”
“Đây là gì?” Cừu Linh tò mò nhận lấy, mở ra nhìn ngửi, “Phẩm chất trông khá tốt đấy, ngươi lấy từ bảo khố ra à?”
“Dương đạo hữu đưa ta Tốc Hiệu Cứu Tâm Đan, nghe nói có thể khiến người ta nhanh ch.óng bình tĩnh lại.”
Cừu Linh hất một viên đan lên rồi dùng miệng đón lấy, nhai nhai:
“Mát mát lạnh lạnh, còn hơi ngọt nữa. À mà, Dương đạo hữu nào? Lần này trong tông chúng ta đâu có ai họ Dương.”
“À, là Dương đạo hữu của Tán Tu Liên Minh.”
“Tán tu… đan dược…” Cừu Linh sững người, ánh mắt dán chặt vào bình thuốc trong tay, “Vậy chẳng phải là… do chính Tống Ly luyện ra sao!”
💬 Bình luận chương