Tin đồn âm thầm bị dập tắt, Hiệp Hội Luyện Đan Sư dứt khoát tự mình ra mặt, xoáy sâu vào thân phận luyện đan sư phái cũ của Tống Ly, nói nàng là kẻ cầu danh trục lợi.
Khi Văn hội trưởng đứng trước cửa hiệp hội phát biểu, Tống Ly lại ngồi ở quầy hàng nhỏ đối diện, vừa nghe vừa gật đầu.
Đúng, đúng, cứ nói như vậy đi, nói thế thì mới có thể xử nặng thêm vài năm.
Đúng lúc này, trong đám đông bỗng vang lên một tiếng quát phẫn nộ:
“Văn Cực! Ngươi đừng ở đây yêu ngôn hoặc chúng! Bôi nhọ một hậu bối trẻ tuổi đối với ngươi lại thú vị đến vậy sao? Hai ngàn năm trước ngươi dùng chiêu này ép ta rời đi, hai ngàn năm sau còn muốn giở lại trò cũ à?!”
Tiếng nói vừa dứt, toàn bộ ánh mắt tụ tập trước cửa Hiệp Hội Luyện Đan Sư đều dồn về phía người đó, Văn Cực cũng quay đầu nhìn sang, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Chung Ẩn Phàm?!”
Hắn sao lại quay về!
Người quát lớn kia mang dáng vẻ thư sinh mặt trắng, y phục giản dị, trên đầu chỉ cài một cây trâm gỗ.
Hắn nhìn chằm chằm Văn Cực, trong mắt thấp thoáng tia máu đỏ.
“Ta đã xem qua những tâm đắc đan đạo do Tống Ly viết. Nàng thiên phú cực cao, là một luyện đan sư rất tốt, lại còn trẻ như vậy, con đường phía trước vẫn còn rất dài. Ta có thể chấp nhận kết cục của bản thân, nhưng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn ngươi đẩy một người trẻ tuổi như thế vào hố lửa!” Chung Ẩn Phàm giận dữ quát.
Văn Cực rất nhanh lấy lại bình tĩnh, ánh mắt mang theo ý cười lạnh nhìn hắn:
“Ta còn tưởng là ai, hóa ra là ngươi: kẻ bại hoại vì làm nhục dân nữ mà bị trục xuất khỏi Hiệp Hội Luyện Đan Sư. Những năm qua trốn chui trốn nhủi chắc không dễ chịu gì, vậy mà ngươi còn dám quay lại kinh sư?”
Nghe tới đây, trong mắt Tống Ly lóe lên một tia kinh ngạc.
“Chung Ẩn Phàm?”
Đây là biến cố nàng hoàn toàn không ngờ tới.
Nàng sai người Tán Tu Liên Minh truyền tin, chỉ nhắm vào vài vị luyện đan sư phái cũ sau khi rời hiệp hội vẫn sống khá tốt. Tống Ly chưa từng mong bọn họ tới kinh sư giúp mình chống lưng, chỉ cần họ chịu lên tiếng, nàng đã có thể mượn đề tài mà làm lớn chuyện.
Nhưng nàng chưa từng gửi tin cho Chung Ẩn Phàm, càng không hy vọng người xuất hiện ở kinh sư lại là hắn.
Chung Ẩn Phàm tuy cũng là luyện đan sư phái cũ, nhưng hắn hoàn toàn khác. Bởi vì năm đó, khi chức vị hội trưởng Hiệp Hội Luyện Đan Sư thay đổi, hắn mới là người đứng đầu danh sách kế nhiệm.
Trong giới luyện đan, tiêu chuẩn xác định luyện đan sư cửu phẩm từ trước tới nay vẫn rất mơ hồ.
Dưới cửu phẩm, chỉ cần luyện đan sư lần đầu luyện thành một loại đan dược thuộc phẩm cấp nào đó, thì năng lực của hắn đã đủ để luyện ra mọi đan dược cùng cấp, cũng có thể trực tiếp mang danh xưng tương ứng.
Nhưng có rất nhiều bát phẩm luyện đan sư, trong một lần bộc phát lại luyện ra được cửu phẩm đan, song sau khoảnh khắc linh quang lóe lên ấy, họ không thể nào luyện ra cửu phẩm đan lần nữa.
Trước kia, giới đan tu vẫn xưng hô những người đó là cửu phẩm luyện đan sư, chỉ cần từng luyện ra cửu phẩm đan là đủ.
Cho tới khi xuất hiện một người có thể ổn định luyện chế cửu phẩm đan dược, và người đó chính là Chung Ẩn Phàm.
Hắn khiến thế nhân thấy được cửu phẩm luyện đan sư chân chính là như thế nào, thấy được đan dược trong truyền thuyết có thể dẫn tới kiếp lôi.
Trước khi hội trưởng được bầu chọn, gần như tất cả mọi người đều cho rằng vị trí ấy không ai khác ngoài Chung Ẩn Phàm.
Bản thân hắn cũng nghiêm túc chuẩn bị, dự định trong lần tuyển chọn này luyện ra loại đan dược chỉ được ghi lại vài dòng rải rác trong cổ tịch — Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.
Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, chí bảo của tiên gia, có thể khởi t.ử hồi sinh. Thứ mà thế nhân không dám tưởng tượng, là mục tiêu mà những luyện đan sư thiên tài cả đời theo đuổi.
Nhưng đan phương lưu truyền trên đời chỉ là tàn khuyết, thật giả khó phân. Từ xưa tới nay, bao nhiêu đan tu thiên phú xuất chúng cũng không thể bổ toàn nó. Nó định chỉ tồn tại như một truyền thuyết hư vô, không ai có thể mang nó đến nhân gian.
Cũng không ai biết Chung Ẩn Phàm rốt cuộc có bổ toàn được đan phương hay không, càng không biết đan phương Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan trong tay hắn là thật hay giả.
💬 Bình luận chương