Nam tu kia bị dọa nhảy dựng, dường như có chút chột dạ: “Cũng… cũng không nghiêm trọng đến vậy đâu…”
“Nội thương sao có thể trì hoãn! Lỡ ảnh hưởng tới căn cơ thì là chuyện cả đời đó!”
Đan tu không cho hắn cơ hội từ chối, trực tiếp bắt mạch. Một lát sau, biểu cảm từ nghiêm túc chuyên chú dần chuyển thành cạn lời.
“Làm cái gì vậy… hóa ra là bất lực thôi mà,” đan tu hét to, “ngươi bất lực thì cứ nói thẳng là bất lực đi! Bày đặt nói nội thương, làm ta hết hồn! Còn tưởng hôm nay gặp đại ca khó nhằn cơ chứ!”
Tiếng hét ấy vừa vang lên, người trên phố lập tức quay đầu nhìn về phía nam tu kia, ánh mắt mỗi kẻ đều mang theo vài phần ý vị khó nói.
Gương mặt nam tu vô danh thoắt cái đỏ bừng như máu, hắn đập bàn đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt đan tu mà mắng:
“Tặc y! Ngươi là Tặc y! Học nghệ chưa tinh mà dám vu oan hãm hại người khác! Ngươi mới là kẻ bất lực!”
Đan tu kia cũng không chịu kém:
“Ta đang giảng rõ mức độ nghiêm trọng của bệnh tình! Nội thương là nội thương, bất lực là bất lực! Ngươi đem bất lực nói thành nội thương, ta biết chữa thế nào? Nếu ta không cẩn thận chẩn mạch, trực tiếp kê đơn trị nội thương, vậy cái bệnh bất lực của ngươi còn trị hay không? Ngươi biết phía sau còn bao nhiêu bệnh nhân đang chờ ta không?!”
“Không hề có!”
“Ngươi bất lực thì cứ nói thẳng là bất lực đi…”
“Ngậm miệng! Tặc y ngậm miệng!”
Chưa được mấy câu, hai người đã lao vào đ.á.nh nhau giữa phố, linh lực loạn vũ, náo nhiệt vô cùng.
Lục Diễn và Tiêu Vân Hàn đang ngồi xem náo nhiệt đến hứng khởi, bỗng thấy một nữ đan tu chuyên tinh phụ khoa bước tới.
Nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy hứng thú nhìn trận ẩu đả bên kia, lắc đầu thở dài:
“Bệnh nhân kia cũng thật xui xẻo, trúng ngay hôm hắn xuất chẩn. Ai mà chẳng biết hắn tính tình nóng nảy nhất, khí lực lớn nhất, đối với y đạo thì nghiêm khắc đến mức khiến người ta phát khiếp. Trước kia Tống tỷ còn từng tiến cử hắn đi làm khai lô não, giải phẫu… à, còn có cả giải phẫu nữa.”
Lục Diễn trợn mắt: “Đại muội t.ử… chuyện này thật sự ổn chứ?”
“Ổn, ổn mà,” nữ y tu gật đầu lia lịa, rồi cười nói, “nghe nói Tống tỷ sắp trở về rồi. Nếu Lục ca không tin, cứ đợi Tống tỷ giải thích cho huynh.”
Lục Diễn: “……”
Nữ đan tu phụ khoa cũng bắt đầu xuất chẩn. Bệnh nhân đầu tiên của nàng là một phụ nhân mang thai.
Phụ nhân dịu dàng mỉm cười: “Thật ra ta không có gì khó chịu, chỉ muốn kiểm tra tình trạng của đứa bé. Ta nghe nói các vị đan tu chuyên môn như các ngươi có thể làm được.”
“Đương nhiên,” nữ y tu tự tin mỉm cười, lễ độ đáp, “phu nhân là một vị mẫu thân đáng kính. Ta cần đưa một tia linh lực vào cơ thể người để kiểm tra.”
Phụ nhân gật đầu: “Được.”
Sau nhiều lần dò xét bằng linh lực, nữ y tu cuối cùng cũng xác nhận xong, lông mày khẽ nhíu, thần sắc trở nên nghiêm túc.
“Phu nhân, có chuyện này ta buộc phải nói cho người biết… người nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Phụ nhân ngơ ngác: “Chuyện gì vậy?”
Nữ y tu trầm giọng: “Người… đang mang thai một hài t.ử có bốn tay, bốn chân.”
“Cái gì?!” Phụ nhân hoảng hốt ôm bụng đứng bật dậy, nhưng phản ứng cũng rất nhanh, “Thật vậy sao đại phu? Ta nhớ lần trước Tống đại phu bắt mạch, nàng nói ta mang song thai mà!”
“Á?” Nữ y tu sững người, lập tức hạ giọng khiêm nhường, “Để… để ta kiểm tra lại lần nữa…”
Lục Diễn nhanh ch.óng gặm hết một miếng dưa, quay đầu nhìn sang quầy của thiếu niên đan tu xuất chẩn sớm nhất. Trước chiếc bàn nhỏ của hắn đã có không ít người xếp hàng.
“Bệnh của ngươi… hẳn là… chắc là dạ dày không được tốt lắm,” thiếu niên đan tu cuống quýt đến đầu tóc rối bù, “ngươi đợi chút, ta lật sách tra xem.”
“Đại phu đừng vội,” bệnh nhân kia rất thông cảm, “dạ dày ta đúng là không ổn. Ngươi chỉ cần nói ta nên dùng loại đan dược nào là được.”
Thiếu niên đan tu lật sách loạt soạt, cuối cùng chợt dừng lại, thở phào nhẹ nhõm:
“Tìm được rồi! Bệnh này… thích hợp ăn… cơm mềm!”
Lục Diễn: “Ha ha ha ha ha——!”
Tiêu Vân Hàn: “Ai… ai viết cái quyển sách này vậy…”
💬 Bình luận chương