Ánh mắt Tống Ly thuận thế liếc sang: “Nhà ngươi ở kinh đô à?”
“À, đúng…”
Ánh mắt của Lục Diễn bắt đầu liếc ngang liếc dọc. Tổng bộ của Thương hội Nguyên Bảo nằm ở kinh đô, vừa nãy hắn nói chuyện vội vàng quá, lại quên mất điểm này.
“Vậy thì vừa hay, sau khi trúc cơ xong ta định đi kinh đô tế bái, tiện thể ghé thăm nhà ngươi, thăm xem bệnh tình của Lục Ngọc đạo hữu thế nào rồi.” Tống Ly nói tiếp.
Lục Diễn chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh trên trán túa ra.
“Hay là thôi đi thì hơn… thật ra nhà ta vừa rách vừa nhỏ, lại còn ở vùng ngoại ô kinh đô rất hẻo lánh, e là tiếp đãi không chu đáo được…”
Lần này không cần Tống Ly lên tiếng, Tiêu Vân Hàn nhìn bộ dạng của hắn, trực tiếp lạnh lùng mở miệng: “Nói dối.”
Mồ hôi của Lục Diễn lại càng túa ra dữ dội hơn.
Vì sao hắn phải che giấu thân phận của mình? Bởi vì từ nhỏ đến lớn, xung quanh hắn có rất nhiều bằng hữu, đều là vì tiền mà bám lấy hắn.
Bây giờ thật vất vả mới dựa vào chính bản thân mình kết giao được hai người bạn có tình cảm chân thành, hắn không muốn mối quan hệ này vì tiền bạc mà biến chất.
Nhất là Tiêu Vân Hàn, mượn lời của Tinh Vũ đạo nhân mà nói, kẻ này sớm đã vì thanh kiếm của hắn mà triệt để biến thành ch.ó săn của linh thạch rồi.
Nếu để bọn họ biết hắn là nhị công t.ử của Thương hội Nguyên Bảo, tên này tuyệt đối sẽ là người biến chất đầu tiên!
Lúc này, ánh mắt của Tống Ly trong xe ngựa khiến Lục Diễn rất không thoải mái, hắn quyết định liều mạng phản kích nàng.
“Tống Ly, ngươi quan tâm đến tình trạng của anh ta như vậy, chẳng lẽ là muốn làm chị dâu ta à?”
Tống Ly bình thản lật sách: “Sao, nhà ngươi rất cần ta gả qua để xung hỉ à?”
Lục Diễn câm nín không nói nên lời, ván này hắn thua thảm hại.
Bàn Nha nhìn sang Lục Diễn với vẻ mặt hả hê. Ngớ người chưa, là ngươi tự chuốc lấy mà.
Lục Diễn lập tức chuyển hướng công kích, hai tay khoanh trước ngực: “Bàn ca, huynh còn cười được à? Bọn ta bị bắt đến Thiên Ẩn Thư Viện, huynh không tới tìm bọn ta thì thôi, lại còn chẳng nghĩ đến chuyện tìm cứu binh, tình huống của bọn ta khi đó nguy cấp lắm đó!”
“Tìm cứu binh cái gì, ta dẫn các ngươi ra ngoài chẳng phải là để các ngươi lịch luyện sao? Mới ra ngoài đi hai bước đã đòi tìm cứu binh, thằng nhóc thối này còn chưa cai sữa à?” Bàn Nha lười biếng đáp.
Lục Diễn lại thua thêm một hiệp nữa.
…
Trở về huyện Xuân Hòa, ba người báo cáo xong tình hình lịch luyện với Tinh Vũ đạo nhân, liền bị Bàn Nha đuổi thẳng đến Ngũ Vị Các làm việc.
Vừa bước tới cửa, bước chân của Tống Ly đã không tự chủ được mà khựng lại. Nàng không nhìn nhầm, trước cửa Ngũ Vị Các có thêm một tấm biển.
“ Bổn tiệm bán Tiêu Thực Đan là nhị giai thượng phẩm đan dược, có giấy chứng nhận giám định của Thương hội Nguyên Bảo.”
Bên cạnh tấm biển còn treo khung giấy chứng nhận hợp cách do Thương hội Nguyên Bảo phát hành.
Cho dù là Tống Ly, lúc này cũng có chút không hiểu ra sao. Đợi đến khi nàng vào trong hỏi một tiểu nhị trong tiệm, mới biết được vụ hiểu lầm khi con gái của tông chủ Trường Minh Tông và đệ t.ử mới của tông chủ vì Tiêu Thực Đan mà đặc biệt tới Ngũ Vị Các một chuyến.
Nghe xong, khóe miệng Tống Ly không nhịn được giật giật.
Con gái tông chủ Cừu Linh, nàng có ấn tượng. Trong nguyên tác, chính là kẻ ngốc đem vị trí tông chủ đã nắm chắc trong tay, hai tay dâng cho nữ chính.
Còn đệ t.ử mới của tông chủ, nàng lại càng có ấn tượng. Chẳng phải chính là nữ chính nguyên tác, Từ Diệu Diên sao.
Cừu Linh hẳn là không thể ngờ, theo cốt truyện nguyên tác, sau khi Từ Diệu Diên trở thành tông chủ Trường Minh Tông chưa được mấy ngày, Trường Minh Tông liền bị nam chính tiêu diệt.
Ai bảo đây là một bộ tu tiên đầy những tình tiết cường thủ hào đoạt, ngược luyến tàn tâm và truy thê hỏa táng tràng chứ…
Tống Ly cũng không vì việc Cừu Linh vu oan cho Tiêu Thực Đan của nàng mà tức giận. Người bình thường nào lại đi chấp nhặt với kẻ ngốc cơ chứ?
💬 Bình luận chương