Truy tìm vị trí của tiên đảo chính là khâu khó nhất, cũng quan trọng nhất.
Ban đầu tưởng rằng vị trí là hoàn toàn ngẫu nhiên, nhưng nếu tồn tại một tuyến đường cố định… Mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Dĩ nhiên cũng có thể đoán được những nơi được chọn làm tuyến cố định chắc chắn đều là long đàm hổ huyệt, vô ng nguy hiểm.
Đối diện với gương mặt càng nhìn càng quỷ dị kia, lại hoàn toàn không đoán ra Tống Ly đang nghĩ gì, Hồng Miểu lão ma chỉ cảm thấy một luồng lạnh chạy từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu.
“Ngươi… ngươi phải biết, tôn thượng để ta theo bên cạnh lâu như vậy, chắc chắn đã đặt phong ấn trên người ta! Ta muốn sống! Những chuyện ngươi hỏi, ta không thể nói ra trực tiếp, không phải ta không muốn, mà là ta không làm được! Ngươi giếc ta cũng vô ích!”
Hắn vội vàng nói một tràng.
“Không cần ngươi nói ra,” Tống Ly quay mặt lại, tiếp tục lật sách, “ngươi chỉ cần trả lời ‘đúng’ hoặc ‘không’ là được.”
Ba ngày sau Tống Ly thẩm vấn xong Hồng Miểu lão ma, chỉnh lý thành một chồng thông tin dày cộp giao cho mọi người.
Nhìn những tin tức mà dù dùng bất kỳ cách nào cũng không thể thu thập được—
Tất cả đều ngây người.
Những ai không rõ tình hình, chỉ có thể cảm thán rằng “Hồi hương chấm đường trắng”… đúng là thần nhân.
Trong lúc mọi người tiếp nhận thông tin, Tống Ly lại cần đến Giang Đạo Trần.
“Ta cần hắn dùng ‘lạc bút thành thư’ viết trước một số chuyện. Ngươi nghĩ cách phong tồn chúng trong một không gian riêng, đến lúc thích hợp thì lấy ra.”
Giang Đạo Trần hiểu rõ năng lực của Hồng Miểu lão ma, nếu bị Vọng Tiên Tông sử dụng, sẽ là một sát chiêu cực kỳ đáng sợ.
Mà nếu dùng ngược lại lên đám ma tu cũng có thể tạo ra hiệu quả quyết định.
Nhưng hiện tại Hồng Miểu lão ma đã rơi vào tay họ, vì sao không trực tiếp mang theo, dùng bất cứ lúc nào?
“Sau khi hắn hoàn thành yêu cầu của ta, ta sẽ cho hắn thêm một khoảng thọ nguyên, đủ để quan phủ áp giải hắn về kinh thẩm vấn. Dù sao hắn cũng là người của Vọng Tiên Tông.”
“Hơn nữa, với tính cách không tin ai của Khúc Mộ U, kẻ tự ý rời tông như hắn mà xuất hiện trước mặt… chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, ngược lại bất lợi cho chúng ta.”
“Vậy là trong đầu ngươi đã có kế hoạch hoàn chỉnh rồi?” Giang Đạo Trần nhướng mày.
Tống Ly khẽ gật đầu:
“Chỉ là ta vẫn đang suy nghĩ xem có chỗ nào sơ hở không.”
……
“Tiêu Vân Hàn, Tiêu Vân Hàn tỉnh lại đi! Dạo này ngươi sao vậy, động tí là ngủ, đứng cũng ngủ được!”
Lục Diễn ra sức lắc Tiêu Vân Hàn đang ngủ say.
Người sau mơ màng mở mắt: “Bây giờ là giờ nào rồi?”
“Giờ Hợi! Ngươi ngủ suốt hai canh giờ liền! Ngươi có biết trong hai canh giờ đó đã xảy ra chuyện lớn gì không!” Lục Diễn bày ra vẻ mặt “mau hỏi ta đi”.
Nhưng Tiêu Vân Hàn chỉ ngồi dậy, lấy lại tinh thần:
“Không biết.”
Đợi hắn chủ động hỏi thì chẳng biết đến bao giờ, thế là Lục Diễn trực tiếp thao thao bất tuyệt kể luôn:
“Vừa rồi ca ta truyền tin tới, nói rằng linh khí trong kinh thành đã vượt qua một ngưỡng nào đó, đột nhiên tự ngưng tụ thành dạng thực thể. Nhưng thứ này lại khác với linh lực do tu sĩ luyện hóa, linh khí thực thể giống như những giọt mưa lơ lửng vô định trong không trung, nhưng lại có sức mạnh đáng sợ có thể ăn mòn da thịt con người!”
Nghe đến đây, Tiêu Vân Hàn lập tức tỉnh táo hẳn:
“Vậy còn dân chúng trong kinh thành thì sao?”
“Đều đã được chuyển lên thành nổi do bệ hạ cho xây dựng rồi. Ca ta nói linh mạch nằm dưới lòng đất, càng gần thì linh khí càng đậm đặc. Thành nổi ở trên cao, linh khí phía đó vẫn chưa ngưng tụ thành thực thể. May mà bệ hạ có tầm nhìn xa, xây dựng thành nổi từ trước nếu không, dân chúng trong kinh thành e rằng đã ngã xuống trong tai họa bất ngờ này rồi…”
💬 Bình luận chương