Em ấy sẽ đến ư?
Ngồi trên sàn nhà ở phòng thí nghiệm, Juntes thường thường nhìn về phía lại nhiều lựa chọn như thế.
… Chỉ là sẽ có chút, chỉ có một chút buồn.
Thời gian từng chút trôi đi, tiếng bước chân và tiếng ồn ào lần nữa vang lên bên ngoài, Juntes bị thuốc Chậm Chạp gây mê, chờ lúc hắn tỉnh lại đã chuyển đến một chỗ khác trống trải hơn, bốn phương tám hướng đều là dễ bề quan sát quen thuộc, trên trần nhà nhô ra trang bị phun pheromone, thể khí nhạt màu lập tức tràn ngập phòng này.
Tới rồi.
Juntes hít sâu, bắt đầu mô phỏng số liệu cơ thể tương ứng, năm phút sau, phía ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Juntes dựng thẳng tai lên, lập tức nhìn về phía cửa, cửa mở ra, một bóng người mặc đồ phòng hộ thật dày xuất hiện ở nơi đó.
… Không phải em ấy.
Chỉ liếc mắt một cái, Juntes đã nhận ra rồi, cho dù thật ra mặc đồ phòng hộ căn bản không thấy rõ bên trong là ai.
Nhưng Juntes thì biết, hắn nhận ra mùi hương, tiếng bước chân, còn có hô hấp nông nhẹ vô thức của Đường Tiếu, những chi tiết mà con người không thể bắt giữ này, đều có thể bị sợi nấm càng tinh tế nhạy cảm hơn bắt giữ được.
Giờ phút này hắn lại thà rằng không nhạy cảm như vậy, ít nhất sẽ không ý thức được ngay từ đầu rằng — em ấy không lựa chọn hắn.
Làm sao bây giờ, thầy.
Juntes ngốc tại chỗ, suýt nữa cũng quên tiếp tục duy trì nhịp tim, tủi thân đến như cún con bị vứt bỏ.
Hắn mới không buồn chút nào.
Hắn buồn chết được, sợi nấm cũng sắp khô héo cả.
Nhân viên thí nghiệm mặc đồ phòng hộ không hề hay biết, anh ta chỉ dựa theo chỉ huy của nghiên cứu viên bên ngoài vòng một vòng bên cạnh Juntes, thấy nấm không có phản ứng, xem như hoàn thành thí nghiệm an toàn, liền đi ra ngoài từ cửa chính.
Cửa chính đóng lại, Juntes còn ngơ ngác đứng tại chỗ, đột nhiên, lỗ tai hắn giật giật, nhạy bén bắt giữ được một tiếng bước chân quen thuộc.
Cửa chính lại mở ra.
Juntes ngẩng phắt đầu lên.
Chỉ liếc mắt một cái, dẫu cho người nọ mặc đồ phòng hộ dày đến không thấy rõ thân hình, Juntes cũng có thể nhận ra được người bên trong là ai, sợi nấm run lên một chút, hô hấp của hắn liền vô thức nặng nề hơn, hai mắt nhìn chằm chằm người dần dần tới gần, hốc mắt bắt đầu chua xót.
[Nếu cậu ấy quan tâm đến cậu, cậu ấy sẽ lựa chọn tới gần cậu]
Bóng người trước mắt dần tới gần, dần dần trùng khớp với lời Dawson đã nói, trái tim do sợi nấm ngụy trang thành của Juntes không khỏi bắt đầu nhảy lên.
Căn bản không cần phải diễn. Juntes nghĩ.
Chỉ cần người này lựa chọn hắn, đi về phía hắn.
Cơ thể hắn sẽ tự nhiên cho ra phản ứng.
“Đi chậm một chút, mục tiêu thí nghiệm dường như có chút phản ứng.” Trong tai nghe của Đường Tiếu truyền đến giọng nói chỉ đạo bên ngoài, còn có thể thu được một chút tạp âm, chẳng hạn như Hall đang nói ‘pheromone có hiệu quả’, Lion cười nhạo ‘cậu là gà mẹ bảo vệ con à’, nhưng đây đều không ngăn cản được Tiêu Bách đoạt lấy tai nghe nói, “Cẩn thận một chút, tới từ từ, ánh mắt vật thí nghiệm nhìn cậu không thích hợp.”
Vậy thì không sao?
Đường Tiếu mím môi, lộ ra một phần ý cười và bất đắc dĩ cố gắng đè nén.
Nếu không phải hiện tại nhiều người, Juntes cũng đã nhào lên rồi.
Ngày hôm qua, đề nghị của Lion khiến Đường Tiếu tương đối kinh ngạc, thực ra kế hoạch rất đơn giản, gã định dùng Đường Tiếu để câu cá, cố ý đặt cậu vào hoàn cảnh nguy hiểm, câu ra nhóm tai họa ngầm có thể tồn tại trong tổ chức.
[“Anh tin tưởng bọn họ sẽ mắc mưu thế à?”
“Đương nhiên, trước đó bọn họ từng liên hệ với tôi, nếu bọn họ dám điên cuồng ám sát cậu như vậy, thế hiện tại có cơ hội xử lý cậu, hơn nữa tôi sẽ ‘nội ứng ngoại hợp’, bọn họ không có lý do gì từ chối,” Lion cười đến âm hiểm, căn bản không thèm che giấu tính toán của chính mình.
Đây với gã mà nói quả thật là một khoản mua bán có lợi, dù sao bất kể thế nào, Lion đều sẽ không lỗ, cho dù bọn họ không mắc lừa, mình cũng không có tổn thất gì, dù sao gã đã thêm phiền phức cho tổ đề tài dựa theo bọn họ nói, bị lừa, Lion cũng có thể thuận lý thành chương bắt được thế lực này.
Từ đầu tới cuối, có lẽ sẽ dấn thân vào hiểm cảnh, chỉ có Đường Tiếu.
Theo lẽ thường mà nói, không có ai sẽ tiếp nhận khoản mua bán không có lời này.
“Được, tôi gia nhập.”
Đường Tiếu chấp nhận.]
Tổ chỉ đạo ở bên ngoài khu vực thí nghiệm căng thẳng nhìn cảnh tượng Đường Tiếu dần dần tới gần vật thí nghiệm, người ở đây bao gồm những học giả như Tiêu Bách, Hall, Lion này, còn có Đường Thần ở bên hỗ trợ, Dawson và một chuyên gia hành vi học động vật làm cố vấn, Rocky và Aberke bọn họ cũng kiên trì muốn tới quan sát.
Ngoại trừ Lion, người ở đây đều lộ vẻ mặt căng thẳng, sợ 428 bùng nổ một cái sẽ gi.ết ch.ết thiên tài nghiên cứu khoa học mới nổi của Con Mắt Thứ Ba.
Trừ Lion và Tiêu Bách, những người khác đều không biết tại sao Đường Tiếu sẽ lựa chọn lấy thân phạm hiểm, thậm chí cũng không hiểu, nhưng đây là lựa chọn của Đường Tiếu, bọn họ cũng không có cách nào ngăn cản.
Rocky không nhịn được quay đầu trừng mắt liếc Lion một cái, ở trong mắt cậu nhất định là có quan hệ với Lion, Lion chú ý thấy ánh mắt của cậu, cười nhạo: “Sao thế, bé em họ yêu dấu của tôi, trông cậu không phục lắm nhỉ.”
“Không có gì.” Rocky lạnh lùng đáp lại một câu, vốn khi còn nhỏ quan hệ giữa cậu và Lion còn coi như không tệ, nhưng từ sau khi Lion bắt đầu nhằm vào Đường Tiếu, Rocky đã kéo gã vào sổ đen.
Lion không chút nào quan tâm suy nghĩ của người khác, nhìn người trong khu vực thí nghiệm từng bước tiến vào vùng nguy hiểm, hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua, có nhận thức mới đối với bệnh của Đường Tiếu.
Thiên tài là thiên tài không sai, lại là kẻ điên chỉ chấp nhất với thể thí nghiệm 428.
Như vậy lòng ghen ghét của gã cân bằng không ít, thậm chí còn nhàn rỗi đi trêu chọc Tiêu Bách: “Tiến sĩ Tiêu, làm nghiên cứu khoa học không thể nóng vội như thế, tôi thấy so với thành tựu của cậu ta, cậu vẫn nên quan tâm trạng thái tinh thần của học trò cậu hơn đi.”
“Tôi nghe nói người mắc bệnh này cơ bản đều không thể sống thọ chết tại nhà, ngài vẫn nên chú ý nhiều chút thì tốt hơn.”
Flower cũng ở bên cạnh xem bất đắc dĩ kéo kéo quần áo Lion.
Ông trời con, không biết nói thì câm miệng đi.
Rõ ràng là một câu rất bình thường, ở trong miệng Lion nói ra thì có vẻ đặc biệt châm biếm, Rocky tức giận lườm gã, Tiêu Bách quay đầu lạnh lùng nói: “Cảm ơn anh ‘quan tâm’, tiến sĩ Lion mới đúng, so với trạng thái tinh thần của anh, tôi cảm thấy anh hẳn nên chú ý thành tựu của bản thân anh nhiều chút.”
Vẻ mặt Lion chợt cứng đờ, biểu cảm sầm xuống.
Flower chỉ có thể đảm đương người hoà giải: “Ấy ấy ấy, đừng cãi nhau đừng cãi nhau, hiện tại đang là thời kỳ mấu chốt của thí nghiệm, đừng bởi vì sơ sẩy dẫn tới tiến sĩ Đường ở bên trong xuất hiện nguy hiểm!”
Lời ông nói vô cùng có ích, ít nhất Lion còn nguyện ý cho trưởng bối dẫn dắt gã từ nhỏ này một chút mặt mũi, tắt mic, mà Tiêu Bách càng quan tâm an toàn của Đường Tiếu, cũng quay đầu đi nhìn cảnh tượng khu vực thí nghiệm.
Ngày hôm qua lúc Đường Tiếu tới nói chuyện này với y, Tiêu Bách thật ra là không đồng ý, nhưng bất đắc dĩ Đường Tiếu đã hạ quyết tâm.
Y chỉ là thầy của Đường Tiếu, lại không phải phụ huynh của cậu, tự cậu có tay có chân, Tiêu Bách có không tình nguyện cũng chỉ có thể chấp nhận kết quả này, tức giận thì tức giận, cũng chỉ có thể ở bên ngoài tận lực bảo đảm an toàn thí nghiệm, còn lại, cũng chỉ có cầu nguyện thí nghiệm này có thể tiến hành suôn sẻ.
Khoảng cách giữa một người một nấm cũng đã đủ gần, thể thí nghiệm 428 vẫn không có bất kì dấu hiệu công kích gì.
“Xin cởi mặt nạ bảo hộ.”
“Xin được chấp nhận, cần phải cẩn thận, thả chậm động tác.”
Đường Tiếu nâng tay lên, chậm rãi tháo mũ giáp xuống, người bên ngoài vào khoảnh khắc này căng thẳng đến suýt chút ngừng thở.
Trên bàn tay Đường Thần đã ngưng tụ lên tinh thần lực, hai mắt nhìn chằm chằm động tác của thể thí nghiệm 428, một khi hắn có khuynh hướng tấn công, sẽ lập tức lôi người ra ngoài.
Nhưng cũng may, 428 vẫn ngốc tại tại chỗ, không có động tác khác.
“Thành công! Pheromone áp chế ảnh hưởng cảm xúc!” Tiến sĩ Hall đã không nhịn được hoan hô.
“Đừng nóng vội, còn phải làm thí nghiệm kỹ càng tỉ mỉ hơn.” Lion cười nói.
Tiêu Bách lạnh lùng liếc gã một cái, cầm lấy tai nghe nói với Đường Tiếu: “Thử bỏ đi phần lớn phòng hộ.”
Đường Tiếu làm theo chỉ huy bên ngoài, cởi ra phần lớn đồ phòng hộ vướng víu, chỉ bảo vệ bộ phận quan trọng, bởi vì có tai nghe và những người khác tới thuần hóa tôi.
Hắn cược thắng rồi.
Hắn không nhịn được nâng mắt lên, đồng tử dọc màu cam vàng lướt qua bả vai Đường Tiếu, nhìn chằm chằm về phía sau cậu, xuyên qua vách tường, lộ ra nụ cười khiêu khích.
Thấy rồi chứ! Tiếu Tiếu là của hắn!
Tên nhóc thúi. Đường Tiếu tức giận đến muốn cười, lại không thể không ép xuống khóe môi, cau mày lộ ra dáng vẻ khó hiểu dưới màn hình ý những việc này, chỉ để ý kế hoạch của mình có tiến hành suôn sẻ hay không: “Có thể thành công không phải được rồi à, thoạt nhìn thí nghiệm có thể tiếp tục.”
Tiêu Bách và Lion đều không đưa ra dị nghị gì, một người là không hề cảm thấy gì, một người là không chút nào quan tâm, hai người quyền lực lớn nhất ở đây cũng chưa nói gì, những người khác cũng chỉ đành nuốt thắc mắc xuống, tiếp tục xem tiếp.
Sau lần đầu tiên tiếp xúc thành công, Juntes thêm thả lỏng và làm càn hơn thấy rõ, tuy rằng vẫn phối hợp Đường Tiếu làm tương tác tương tự đưa đồ ăn, giơ tay, nhấc chân linh tinh, nhưng nửa cơ thể cứ như không xương, mỗi thời mỗi khắc đều hận không thể dính trên người Đường Tiếu, quang minh chính đại ôm cậu dưới ánh mặt trời, trong ánh mắt tràn ngập tình yêu thuần túy và vui sướng hoàn toàn bộc lộ ra.
Đường Tiếu vẫn kiềm chế như cũ, nhưng thỉnh thoảng tránh né theo dõi, cậu cũng sẽ cẩn thận đáp lại động tác nhỏ của Juntes.
Ở thí nghiệm lạnh lẽo, tất cả mọi người cho rằng đây chỉ là pheromone đang có tác dụng, chỉ có họ biết được tình yêu đang lặng lẽ chảy xuôi.
Lời tác giả:
428 rốt cuộc nếm được play nghiên cứu hắn thích, chúc mừng hắn hahahaha
💬 Bình luận chương