Người máy bắt đầu rà quét thông tin khuôn mặt của Tô Thanh Thanh, rồi đưa ra một cái đơn “cư trú” 3D được treo lơ lửng trên không, để cho cô ấy tự điền.
Đây là lần đầu Miêu Tuệ Tuệ nhìn thấy một loạt thao tác như vậy, cho nên tò mò nghiêng đầu nhìn thoáng qua.
Trên tờ giấy tên và tuổi của Tô Thanh Thanh đều cô đói bụng, tôi có bột mì ở đây, cô có thể dùng ấm nước để tự nấu chút đồ ăn, nếu cần gì thì đến nhà tôi tìm tôi, chúc cô nghỉ ngơi thật tốt, ngủ ngon.
" Tô Thanh Thanh rất nghiêm túc nghe Miêu Tuệ Tuệ giới thiệu tiện ích ở bên trong ngôi nhà và cũng đáp lại “ chúc ngủ ngon”.
Cửa phòng đóng lại, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, Tô Thanh Thanh nhắm mắt lại, ở đây không có tiếng thú biến dị và tiếng zombie gầm rú, cũng không có tiếng nghiến răng nghiến lợi, tiếng ngáy và tiếng xì hơi của mấy người ở cùng trong lều, nơi này yên tĩnh như ở một thế giới khác vậy.
Tô Thanh Thanh bắt đầu suy nghĩ về nguồn gốc của trưởng trấn và thị trấn thần bí và ma thuật này, thật ra, cô đã nghĩ rất nhiều về câu hỏi này kể từ lần đầu tiên đến thị trấn này, nhưng suy nghĩ của cô luôn bị những điều mới mẻ cắt ngang.
.
💬 Bình luận chương