Buổi sớm hôm ấy, phố xá vốn chưa tan màn sương đã bị xới tung bởi một tin đồn mới toanh. Những tờ “Giang Hồ Bảng” đỏ chói được dán khắp các góc phố, mỗi tờ đều vẽ nguệch ngoạc hình hai người, một cao lớn mặt lạnh, một nhỏ gầy tóc búi, tay cầm quạt xếp. Bên dưới dòng chữ rực rỡ: “Lâm – Tần kết nghĩa, truyền nhân Thiên Huyền Môn dính líu bí mật tà phái! Thân phận Lâm Tiểu Vũ thực hư khó lường!” Chưa đến giờ Thìn, các tửu quán, trà lâu đã xôn xao bàn tán như ong vỡ tổ.
Tần Dịch vừa bước ra khỏi nhà trọ, đã nghe loáng thoáng tiếng bàn ra tán vào. Cạnh hắn, Tiểu Yến – hay đúng hơn là Lâm Tiểu Vũ – vừa chỉnh lại búi tóc vừa kéo cao cổ áo, mặt nhăn như khỉ ăn gừng. Nhược Lan đi sau, hòm thuốc cắp nách, mắt lấp lánh tò mò.
Tiểu Vũ nghiến răng:
– Không hiểu nổi, chỉ kết nghĩa thôi mà, cần gì phải viết lên bảng làm như gặp quái vật!
Tần Dịch thản nhiên, giọng đùa cợt:
– Vậy ngươi muốn ta công khai gọi ngươi là “tiểu muội” cho thiên hạ dễ bàn tán hơn không?
Tiểu Vũ trừng mắt:
– Ngươi thử xem!
Nhược Lan xen vào, giọng ngọt như rót mật:
– Hai người các ngươi, càng cãi càng giống vợ chồng mới cưới. Đúng là duyên trời định!
Tiểu Vũ suýt nghẹn, Tần Dịch thì cười nhạt, chẳng buồn đáp. Ba người len qua phố lớn, hướng về ngõ Nam tìm Trịnh bá – người giữ bí mật cuối cùng của Lâm gia.
Dọc đường, không khí càng thêm náo động. Đám tiểu nhị, khách võ lâm, người bán hàng rong đều thì thầm bàn tán về “huynh đệ kết nghĩa” kỳ quặc. Ai cũng có một phiên bản riêng, càng kể càng thêm mắm dặm muối: nào là “Lâm Tiểu Vũ võ công tà dị, một quạt đánh bay ác bá”, nào là “Tần Dịch lạnh như băng, chỉ mềm lòng với huynh đệ”, thậm chí có kẻ còn thề thốt tận mắt thấy hai người... cùng ăn một bát mì.
Tiểu Vũ nghe mà toát mồ hôi, càng kéo sát cổ áo, càng lộ vẻ khả nghi. Nhược Lan cười tủm tỉm, cố tình chọc ghẹo:
– Ta cá, nếu ngươi đổi sang váy hoa, chắc Giang Hồ Bảng lập tức đổi tiêu đề thành “kỳ nữ cải nam trang”.
Tần Dịch cắt ngang:
– Đừng đùa nữa, mau đi thôi. Nếu Trịnh bá thực sự bị tin giả, đừng trách ta không khách khí.
Trần Quân Tử cười hề hề, lùi lại một bước:
– Thật trăm phần trăm! Trịnh bá bị người áo đen có thể quay lại, ngươi có kết nghĩa với ta nữa không?
Tiểu Vũ cười nhạt, ánh mắt lóe lên tinh quái:
– Nếu không kết nghĩa với ngươi, chắc giờ này ta đã bị thiên hạ l*t tr*n giữa chợ, bị đồn là “kỳ nữ giả nam” rồi!
Nhược Lan chen vào:
– Ai bảo ngươi vừa đẹp trai vừa... dễ thương, không bị nghi mới lạ!
Tiểu Vũ định phản bác thì một nhóm khách bàn bên đã bắt đầu xì xào. Một gã mặt rỗ, râu ria xồm xoàm đứng bật dậy, chỉ tay về phía nàng:
– Đó! Chính là Lâm Tiểu Vũ! Đánh nhau với Hạ Mộc Phong hôm qua đúng không? Nghe nói nội lực ngươi quái dị lắm, có dám tỷ thí vài chiêu không?
Không khí trong quán lập tức căng như dây đàn. Tiểu Vũ nắm chặt quạt xếp, mắt đảo quanh tìm đường lui. Nhược Lan lẳng lặng rút kim châm, còn Tần Dịch thì đứng dậy chắn trước mặt Tiểu Vũ, giọng lạnh như băng:
– Lâm Tiểu Vũ là huynh đệ của ta. Muốn tỷ thí, trước hết phải hỏi qua Tần Dịch này đã!
Gã mặt rỗ cười hềnh hệch:
– Đại đệ tử Thiên Huyền Môn cũng ở đây sao? Hay lắm, hôm nay để xem “huynh đệ kết nghĩa” lợi hại tới đâu!
Tần Dịch lặng lẽ bước lên, đi vòng quanh đối thủ. Ánh mắt hắn lướt qua Tiểu Vũ, ra hiệu bình tĩnh. Gã mặt rỗ vung đao, lao tới một chiêu “Đoạn Mạch Đao” sắc lẹm. Tần Dịch nhẹ nhàng nghiêng người, tay trái bắt lấy cổ tay đối phương, tay phải điểm nhanh vào huyệt đạo. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, lưỡi đao rơi xuống đất, gã mặt rỗ đau điếng, khuỵu gối.
Tần Dịch lạnh lùng:
– Một ngón tay cũng đủ dạy ngươi biết điều.
Đám đông bàn tán sôi nổi. Có kẻ trầm trồ:
– Đúng là Huyền Vũ Chưởng! Một chiêu điểm huyệt, quá lợi hại!
Tiểu Vũ thở phào, định ngồi xuống thì bỗng một tiếng la thất thanh vang lên:
– Ủa, Lâm Tiểu Vũ... sao lại cài khuy áo kiểu đó? Nhìn giống nữ nhân quá!Bầu không khí chợt lặng đi. Mấy chục con mắt lập tức đổ dồn về phía nàng, lộ rõ vẻ nghi ngờ. Tiểu Vũ giật mình, vội kéo cao cổ áo, trấn tĩnh:
– Nam tử nhà ta thích phong cách này, các ngươi chưa thấy bao giờ thôi!
Nhược Lan cười híp mắt, chen vào:
– Đúng thế! Tiểu Vũ nhà ta... à không, huynh đệ nhà ta thích lập dị, ai dám chê?
Tần Dịch bất ngờ khoác vai Tiểu Vũ, kéo sát về phía mình, cười nửa miệng:
– Lâm Tiểu Vũ là văn sĩ, nam tử văn nhã thường ăn mặc khác người. Có gì lạ đâu?
Đám đông bán tín bán nghi, vài người phá lên cười, số còn lại vẫn nhìn lom lom. Gã mặt rỗ gào lên:
– Đừng ngụy biện! Ta dám cá Lâm Tiểu Vũ là nữ giả nam!
Không khí lại trở nên căng thẳng. Tiểu Vũ toát mồ hôi, ngoài mặt cố làm ra vẻ thản nhiên:
– Nếu nữ nhân mạnh mẽ được như ta, thiên hạ này đã không chia nam nữ rồi!
Tần Dịch nghiêm mặt, giọng trầm hẳn:
– Các vị định gây loạn ở đây sao? Ta cam đoan Lâm Tiểu Vũ là huynh đệ cùng vào sinh ra tử với ta. Ai nghi ngờ, tức là xúc phạm Thiên Huyền Môn!
Câu này vừa dứt, chủ quán vội vã xoa tay, khép nép:
– Mong các vị nể mặt, đừng gây chuyện nữa. Rượu ngon đã sẵn, xin mời dùng!
Không khí dịu lại. Nhược Lan rót đầy chén cho cả ba, cười rạng rỡ:
– Có Tần đại hiệp che chở, Tiểu Vũ còn sợ ai nữa!
Tiểu Vũ vừa uống vừa lườm Tần Dịch, làu bàu:
– “Huynh đệ cùng vào sinh ra tử”, ngươi nói nghe hay thật!
Tần Dịch ghé sát tai nàng, nói nhỏ:
– Nếu không muốn lộ, từ nay phải nghe lời ta. Ngươi quá vụng về, sớm muộn cũng bị lật tẩy.
Tiểu Vũ đỏ mặt, lườm hắn:
– Tự ta cũng biết ứng phó!
Tần Dịch nhếch môi:
– Ứng phó bằng cách bẻ quạt chắc?
Tiểu Vũ lườm hắn, bất giác bật cười. Nhược Lan ngồi cạnh, ánh mắt lấp lánh thích thú, thỉnh thoảng lại búng tay, “đẩy thuyền” trong lòng.
Bữa rượu kết thúc trong không khí nửa căng thẳng, nửa hài hước. Đám đông dần tản đi, chủ quán thở phào. Tần Dịch liếc qua cửa sổ, cảm nhận rõ có kẻ vạch trần thân phận thật của Lâm Tiểu Vũ sẽ thưởng lớn!
Tiểu Vũ cau mày:
– Ai thuê?
Tên kia lắp bắp:
– Ta... không biết. Giọng lạnh lắm, chỉ bảo theo sát, moi tin nộp lên Giang Hồ Bảng!
Tần Dịch buông tay, đẩy hắn ra cổng:
– Về nói với chủ ngươi, muốn biết bí mật thì tự đến mà hỏi!
Tên kia co giò bỏ chạy, đánh rơi một mảnh giấy từ tay áo. Nhược Lan nhặt lên, xem qua rồi cười khúc khích:
– “Ai vạch trần Lâm Tiểu Vũ giả nam sẽ được thưởng một trăm lượng bạc!”
Tiểu Vũ tức tối:
– Giang hồ bây giờ, kẻ đánh cướp thì ít, người rình mò con gái nhà lành thì nhiều!
Tần Dịch bật cười, lần đầu nụ cười ấy dịu dàng hẳn. Hắn vỗ nhẹ vai Tiểu Vũ:
– Có ta ở đây, đừng sợ.
Tiểu Vũ ngước nhìn, ánh mắt long lanh. Cảm giác an toàn kỳ lạ lan tỏa trong lòng nàng, như có một bức tường vững chắc che chắn phía sau.
Nhược Lan đứng cạnh, thầm thì:
– Đẩy thuyền kiểu này, ta phải mua thêm chèo mới được!
Đêm xuống, trong phòng trọ nhỏ, cả ba ngồi quanh bàn, bàn bạc bước tiếp theo. Tần Dịch lấy Ngọc Ẩn Lệnh ra, ánh sáng dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt Tiểu Vũ. Hắn trầm giọng:
– Vật này là chìa khóa giải oan cho cha ngươi, cũng là thứ Hạ Mộc Phong nhắm tới. Phải giữ thật kỹ.
Tiểu Vũ gật đầu, lần đầu nghiêm túc hẳn:
– Dù phải đánh cược cả tính mạng, ta cũng không để ai lấy được.
Tần Dịch nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Đừng liều mạng một mình. Ngươi không còn đơn độc nữa.
Tiểu Vũ ngơ ngác, tim đập loạn lên. Nàng bật cười, cố che giấu cảm động:
– Có ngươi bên cạnh, chắc ta phải luyện thêm cách giả trai cho giống!
Nhược Lan vỗ vai nàng:
– Để ta dạy, đảm bảo không ai nhận ra!
Tiểu Vũ lườm Nhược Lan:
– Ngươi thì biết gì về nam tử!
Nhược Lan nháy mắt:
– Ta biết cách để hai người các ngươi thân thiết hơn, thế là đủ!
Tần Dịch phì cười, lần đầu thấy mình bị hai người vây kín, lòng hắn chợt ấm lên, khó gọi thành tên.
Bên ngoài, Trần Quân Tử lấm lét rình mò, tay cầm xấp Giang Hồ Bảng, miệng lẩm bẩm:
– Một trăm lượng bạc... Nhưng bán đứng huynh đệ thì... để mai tính!
Trên mái nhà đối diện, bóng áo choàng đen của Hạ Mộc Phong thấp thoáng, mắt dài lấp lánh ánh lạnh. Hắn thì thầm:
– Lâm Tiểu Vũ, ngươi không trốn thoát đâu...
Trong phòng, Tiểu Vũ bỗng rùng mình, siết chặt Ngọc Ẩn Lệnh, mắt ánh lên quyết tâm. Dù sóng gió phía trước lớn đến đâu, nàng cũng không lùi bước.
Tần Dịch ngồi tựa lưng vào tường, lặng lẽ quan sát nàng. Khoảng cách giữa hai người như rút ngắn lại, không cần lời nói.
Nhược Lan uể oải:
– Ta ngủ trước đây, mai còn dạy Tiểu Vũ giả trai.
Tiểu Vũ lườm nàng, nhưng khóe môi lại cong lên.
Đêm ấy, gió ngoài hiên rít lên, song trong phòng lại ấm áp lạ thường. Sóng gió Giang Hồ Bảng vẫn cuồn cuộn, nhưng một sợi dây vô hình đã nối ba người lại với nhau, bền chặt hơn bất cứ lời thề nào.
Ở góc tối, một bóng người bí ẩn lặng lẽ rút lui, để lại tiếng cười lạnh lẽo trôi trong gió. Trên Giang Hồ Bảng, một dòng chữ mới xuất hiện: “Ngọc Ẩn Lệnh đã đổi chủ, bí mật Lâm gia sắp lộ thiên. Ai sẽ đối đầu với bóng ma giang hồ?”
Tiểu Vũ ngồi bên cửa sổ, tay siết chặt quạt xếp, ánh mắt sáng rực. Nàng biết, thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước – và lần này, không còn đường lui.
💬 Bình luận chương