Hạc Thanh sống trong một tiểu viện biệt lập cạnh hồ Thái Dịch, quanh năm ít khi ra ngoài.
Ta mang theo một quyển kinh do chính tay mình , thả cũng chẳng xong.
Ta không nhìn bà nữa, chỉ cúi đầu khẽ vuốt cằm tiểu thú, dịu giọng nói:
“Ngươi làm hỏng đồ của ta, dù sao cũng phải bồi thường một chút.”
“Nhưng ngươi chẳng có thứ gì, vậy thì lấy thân thịt này bồi thường đi.”
Nói xong, ta thu tay lại, nâng vạt váy thong thả bước ra khỏi trù phòng.
Bữa tối vừa được dọn xuống, bát đĩa còn chưa kịp thu thì ngoài cửa hông đã vang lên tiếng bước chân vô cùng nhẹ.
Trong lòng ta hiểu rõ, liền cho toàn bộ hạ nhân lui xuống.
Rèm cửa vừa được vén lên, Hạc Thanh đã mang theo hơi sương đêm bước vào.
Sau khi tiến vào một noãn các yên tĩnh bên trong, ta mỉm cười hỏi:
“Sư phụ đã dùng bữa chưa?”
Nàng tùy tay tháo phát quan, đặt lên án thư rồi day day mi tâm.
“Lấy đâu ra thời gian dùng bữa? Cung Từ Ninh làm mất một tiểu thú, náo loạn đến gà bay ch.ó chạy.”
“Quách Huệ đau lòng đến mức chẳng khác nào mất báu vật. Ta đành phải ở bên tụng kinh an ủi nàng ta hơn nửa ngày, giày vò đến giờ mới thoát thân được.”
Nghe vậy, ta cúi đầu mím môi cười.
“Thái hậu nương nương quả thật kỳ lạ. Trong lòng bà ấy, cục lông kia e rằng còn quý giá hơn những người sống sờ sờ như chúng ta.”
Hạc Thanh cười lắc đầu, không tiếp lời ấy, chỉ đưa tay tự rót cho mình một chén trà ấm.
Khói trà lượn lờ bay lên.
àng nhấp một ngụm rồi mới chậm rãi nói:
“Thọ yến của Thái hậu đã cận kề, Thiện Chân, con định bắt đầu từ đâu?”
Ta suy nghĩ giây lát rồi đáp:
“Con đã sai người dò rõ hành trình của Đậu Tuân. Con nghĩ trước thọ yến, dù sao cũng phải gặp hắn một lần.”
Hạc Thanh trầm ngâm hồi lâu:
“Gặp hắn không khó, khó ở chỗ gặp rồi phải nói những gì.”
“Con phải nghĩ cách thu phục Đậu Tuân, khiến hắn tận trung với Trưởng công chúa và phủ Bình Khang hầu.”
“Quách Huệ có thể ngồi trên phượng vị ấy hơn mười năm, dựa vào chẳng qua chỉ có hai thứ. Một là thế lực Quách gia ăn sâu bén rễ, hai là Lục Hiếu Chấp vẫn bị bà ta nắm trong lòng bàn tay.”
“Đại thụ Quách gia nhất thời không thể lay chuyển, vậy chúng ta cứ bắt đầu từ cành lá, từng bước cắt bỏ vây cánh của bà ta.”
,
💬 Bình luận chương