Bên trong Luân Hồi Thiên Môn, từng vị Thần Vương, Đế Quân cùng nhau đi xuống, xếp thành hai hàng. Thái Hư Đế Quân tay nâng Cú Mang thần thụ, khí lành ngàn dòng tràn ngập trời cao. Cành lá thần thụ tung bay, đám rễ lay động.
Đoan Tĩnh Đế Quân tay nâng Đãng Ma bia, đẩy ra tất cả, hơi thở cương mãnh dày nặng.ó
Các cường giả Phật môn là Quang Thọ Vương Phật tổ, Tinh Nguyệt Bồ Đề Phật tổ kia đừng ở trong bàn tay Phật Đế kim thân, ngồi trên kim liên. Vị Đại Phật này to lớn vô cùng, đầy trời là tiếng phật âm vang lên.
Kiền Cung Thần Quân, Sát Đế Thần Quân, Tru Tiên Thần Quân sánh vai, ma tính thâm trầm. Mỗi một vị ma thần đều rất hùng tráng.
Lại có Tạo Hóa Thần Vương, Tạo Hóa Vương Phi, Luân Hồi Pháp Vương, Vô Tướng Hoàng Phật, Thái Tổ Thần Vương, Hàn Minh Thần Vương, Thương Hạc Thần Vương… Hơn bốn mươi vị Thần Vương đều tự thể hiện ra đủ loại dị tượng, thần quốc, ma quốc, thiên quốc, yêu quốc, còn nhiều hơn nữa. Bạn đang xem truyện được kỵ lớn.
Vị Đại Đế Âm Ám Diện này gần trăm vạn năm nay vẫn cố thủ Âm Ám Diện, không hề có dị động, chưa từng xâm nhập Cửu Thiên Thần giới hay Thiên Phần, Phật giới, đều đã bị mọi người quên đi.
Nhưng ở trong lịch sử cực kỳ xa xưa đã có bóng dáng của Nguyên Thủy Thiên Ma, từng năm lần bảy lượt khai chiến với Thiên giới, Thiên Phần, Phật giới. Thậm chí mấy vị cấp Đế Quân Phật giới đã chôn thân trong chiến dịch đó.
Nếu Di La Thiên Địa Tháp rơi vào trong tay Nguyên Thủy Thiên Ma, đó đúng là một mối đe dọa lớn.
Thiên Hậu nương nương cũng từng thấy Nguyên Thủy Thiên Ma ra tay, thật sự kinh người đến cực điểm, đối đầu với bà ta và Đại Thế Tôn, Ma Thần Hoàng liên thủ mà còn dư sức để thu Ngọc Hư điện phủ.
Bà ta cực kỳ kiêng kỵ lão ma đầu này còn hơn cả Diệp Húc. Lúc này nghe được tin Nguyên Thủy Thiên Ma cướp lấy Di La Thiên Địa Tháp, trong lòng cũng đã loạn.
Đế Tuệ hít vào một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Ngọc Hư sư huynh, ngươi có đề nghị tốt gì?"
"Ta đề nghị…"
Diệp Húc mỉm cười, từ từ nói: "Để ta làm Cửu Thiên chí tôn, cho dù các ngươi ai làm Thiên Đế đều dưới trướng ta cả! Hai vị có ý kiến gì khác không?"
Thiên Hậu và Đế Tuệ đều ngẩn ra. Đế Tuệ cười ha ha, hơi thở càng ngày càng mạnh, Tự Nhiên Đại Đạo Chung không người gõ mà tự reo. Lượng Thiên Công Đức Xích cũng tỏa sáng hào quang, chiếu rọi Cửu Thiên. Đầy trời thần phật âm, chấn động thiên địa.
"Ngọc Hư, ngươi đi làm Cửu Thiên chí tôn, ngay cả Thiên Đế cũng thành thuộc hạ của ngươi! Cho dù trẫm thành Thiên Đế thì cũng thấp hơn ngươi một đầu!"
Đế Tuệ lạnh lùng nói: "Khẩu khí ngươi lớn thật đấy!"
Thiên Hậu nương nương cười khanh khác nói: "Ngọc Hư, bản cung và Đế Tuệ, bất cứ ai cũng là kình địch của ngươi, chẳng lẽ ngươi lại muốn đắc tội hai chúng ta sao?"
Hai người bọn họ rất là giận dữ, đề nghị này của Diệp Húc đúng là quá cuồng vọng, quá kiêu ngạo, quả thực không coi ai ra gì.
Cho dù ai làm Thiên Đế đều phải phụng hắn làm chí tôn. Ý của Diệp Húc chính là, hắn là Thái Thượng Hoàng trên đầu Thiên Đế, là người thống trị thực sự!
Thiên Hậu và Đế Tuệ đều là nhân kiệt trong nhân kiệt, bá chủ trong bá chủ, cường giả trong cường giả, tư chất nghịch thiên, tài tình nghịch thiên. Những nhân vật như bọn họ, đặt trong bất kỳ trận chiến đoạt đế trông lịch sử cũng có thể đàn áp quần hùng, ung dung đi lên ngai vàng Thiên Đế!
Đáng tiếc là bọn họ sinh ra cùng một thời đại mà cường giả vô số này, tất phải có một trận chiến.
Nhưng điều khiến bọn họ không thể tiếp nhận là Diệp Húc lại không phải vì Đế vị kia, mà là đề nghị làm chí tôn của Thiên Đế, biến Thiên Đế thành thuộc hạ của hắn, đúng là cuồng vọng đến cực điểm.
Nhất là Thiên Hậu nương nương, bà ta cảm thấy tức giận trong lòng. Bà ta mang theo ba tòa chí bảo đến vì để tạo ra thế mạnh không gì sánh nổi, đánh bại Đế Tuệ rồi đi lên đế bị, cướp lấy Cửu Thiên đại thế. Từ đó bà ta đón đánh Diệp Húc, tạo nên bá nghiệp vô thượng.
Nay một lời nói của Diệp Húc đã làm bà ta đánh mất nhuệ khí. Khí thế mà bà ta vất vả tạo ra đã làm nền cho Diệp Húc.
"Sao nào, hai vị không chịu sao?"
Sắc mặt Diệp Húc trầm xuống, cười lạnh nói: "Đã như vậy, ta cho các ngươi một thời gian suy ngẫm. Nếu hai vị vẫn không thể nhận lời đề nghị của ta, ba tháng sau, ngoài Cửu Thiên, Diệp mỗ đợi hai vị đến!"
"Không cần ba tháng, Ngọc Hư sư huynh, giờ trẫm sẽ cùng ngươi phân thắng bại!"
Đế Tuệ hét lớn, mười tám đạo Công Đức Kim Luân chuyển động không ngớt. Y chụp xuống một chưởng hóa thành ba nghìn thế giới. Đột nhiên ba nghìn thế giới hợp lại thành một thức Địa Tiên ấn, đại đạo vang lên, công đức gia trì.
Cùng lúc đó, Thiên Hậu nương nương mặt đầy lạnh lùng không nói câu gì, cũng giơ một chưởng chụp xuống. Hàng tỉ tơ ngọc hướng về một chưởng, đạo tẫn nhân tình bách thái, ngộ đạo vu tình, siêu thoát tình, hóa thành bàn tay vô tình.
Diệp Húc ngồi ngay ngắn dưới Luân Hồi Thiên Môn, thân hình bất động. Luân Hồi Thiên Môn sau lưng hắn ầm ầm mở ra, hóa thành hai bàn tay va chạm với hai bàn tay của Thiên Hậu và Đế Tuệ kia, cùng diệt nhau.
Tự Nhiên Đại Đạo Chung ầm ầm chấn động, đạo âm thổi quét Cửu Thiên. Cùng lúc đó Thiên Hậu thúc giục Hoàng Già Trúc Địch, đạo âm chấn đãng. Đại Đạo Chung và Hoàng Già Trúc Địch một món là chứng đạo chi bảo của Hiên Viên Thiên Đế, món kia lại là Tam Thập Tam Thiên chí bảo do Nguyên Thủy Thiên Vương luyện thành, được hai vị cường giả cấp Thiên Quân tế lên, uy lực hùng mạnh ngất trời.
Diệp Húc nâng tay khẽ rung, từ trong Luân Hồi Thiên Môn bay ra một tòa Long Hán Tiêu Môn. Môn hộ mở ra nhất thời hóa thành Long Hán đại kiếp nạn, hàng tỉ thiên long chi chít tụ tập trong Long Hán Tiêu Môn, cùng há miệng rống lên. Tiếng rồng ngâm lan tới diệt sạch tất cả.
Ba tòa bảo vật xung đãng khiến hàng tỉ thời không lập tức tan vỡ.
Đế Tuệ và Thiên Hậu cùng thét lên một tiếng. Tự Nhiên Đại Đạo Chung và Hoàng Già Trúc Địch đều tự bay về. Thân hình Diệp Húc hơi lung lay, sắc mặt hiện lên chút đỏ ửng rồi khôi phục nguyên trạng, cười nói: "Hai vị, ba tháng sau ở ngoài Cửu Thiên, một trận chiến phân thắng bại!"
Ầm!
Luân Hồi Thiên Môn đánh vỡ hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Đế Tuệ và Thiên Hậu sắc mặt đều vô cùng ngưng trọng, vừa rồi bọn họ chỉ thử chứ không dùng toàn lực, nhưng cũng không phải tầm thường. Diệp Húc cũng không sử dụng tất cả thủ đoạn mà đã chống đỡ được thế công của bọn họ, đúng là mạnh mẽ đến đáng sợ!
💬 Bình luận chương