Vương Vũ vừa mới hiện thân liền bị Diệp Húc đánh cho một gậy, nếu không phải Huyết thần kinh thần diệu vô cùng, có thể hóa thân thành hàng nghìn hàng vạn chạy thoát, chỉ sợ hiện tại hắn đã chết rồi.
Hắn rốt cuộc không coi thường Diệp Húc nữa, thay vào đó là hết sức kiêng dè, gật đầu nói: "Được, cùng ra tay, xử lý tiểu tử này!"
Diệp Húc bay ra hơn ngàn dặm, vẫn không thể bỏ rơi đám người Mục Thiết Sơn, những đệ tử tinh anh của các môn phái này đầy rẫy thủ đoạn, luôn có biện pháp nắm được tung tích hắn, truy sát đến.
Trong vòng hai ngày, hắn cùng đám người Mục Thiết Sơn ác chiến mấy lần, nếu không phải hắn thông minh, lại luyện chế mấy lô Thú hóa đan, chỉ sợ lúc này sớm bị bọn họ vây lại, nuốt hận tại chỗ.
Mà nguy hiểm nhất, không phải Vương Vũ, mà là cô gái yểu điệu Liễu Như Nhứ kia, Thiên ma nghê thường vũ phát động, gần như làm hắn luyện ra tâm ma, nếu không phải hắn còn giữ một quả Huyết bồ đề, chắc chắn sẽ nảy sinh tâm ma, chết trong tay Liễu Như Nhứ.
Tu vi của Liễu Như Nhứ đã đạt tới Hỗn Nguyên ngũ phẩm, thực lực còn mạnh hơn cả Mục Thiết Sơn.
Nhưng mà, qua mấy trận chiến này, Diệp Húc thu hoạch không ít, Tinh đấu vi trần trận đồ trong mi tâm hắn vẫn mở ra, cuồn cuộn không ngừng hút chu thiên tinh lực, khiến tu vi hắn tăng lên cực nhanh, trong hai ngày ngắn ngủn, hắn đã đánh sâu vào Dung Nguyên lục phẩm!
Cửu chuyển nguyên công của hắn cũng đạt được tiến bộ rất lớn, hiện giờ đã tu luyện đến đỉnh đệ thất chuyển, thiếu một bước nữa là có thể vào đệ bát chuyển.
"Nguyên công của ta tu luyện đến đệ bát chuyển rồi, dù là Liễu Như Nhứ cũng có thể đấu một trận! Nhưng mà, chỉ sợ vẫn chưa thể ngăn được Huyết thần kinh, môn vu pháp này thật sự quá quỷ dị, không có Viêm Dương hồ lô, căn bản không thể ngăn cản được…"
Diệp Húc ngồi trên lưng một con kim tàm, tùy cho kim tàm cấp tốc bay đi trên không trung, chu thiên tinh lực trên đỉnh đầu hắn hình thành một lốc xoáy thật lớn, không ngừng tuôn vào mi tâm hắn, lập tức hóa thành nguyên khí, bị nguyên công ngưng tụ, ngàn vạn phù văn thật nhỏ dung nhập vào trong tóc da cơ thể xương mạch máu huyết quản.
Tinh lực mà Tinh đấu vi trần trận đồ dắt đến, dồi dào đến không thể tưởng tượng được, Diệp Húc căn bản không thể hấp thu toàn bộ, những tinh lực còn thừa đều ngưng tụ hết trong trận đồ, thái dương nguyên khí hóa thành một hỏa cầu thật lớn, thái âm chi lực hóa thành một mặt trăng, những loại tinh lực khác đều hóa thành chu thiên tinh đấu tương ứng.
Những ngôi sao đó ở trong trận đồ của hắn càng lúc càng lớn, thái dương tinh là lớn nhất, đường kính đã tầm hai mươi thước!
Tấm trận đồ này được nhiều tinh lực làm dịu như thế, cũng dần dần trở nên có uy lực, nếu tiếp tục hấp thu không ngừng, sớm muộn gì cũng có một ngày nó sẽ trở thành một kiện vu bảo trấn giáo.
Chờ đến lúc Diệp Húc tu luyện đến Chân Nguyên kỳ, liền có thể tế khởi trận đồ, loại cường giả như Vương Vũ, Liễu Như Nhứ này, một kích có thể loại bỏ!
Cuối cùng, tốc độ hấp thu nguyên khí của Cửu chuyển nguyên công càng ngày càng chậm, dần dần bão hóa, Diệp Húc lập tức biết, môn tâm pháp này đã được hắn tu luyện tới chỗ cực của đệ thất chuyển, bắt đầu bước tiến hướng đệ bát chuyển.
Hắn lại càng không dám chậm trễ, mỗi lần nguyên công đề thăng một chuyển, liền khiến lực lượng của hắn bạo tăng mấy lần, nếu có thể tu luyện đến đệ bát chuyển, như vậy khi giao thủ với đám người Liễu Như Nhứ, hắn sẽ không thảm hại đến như vậy, thậm chí có thể ngạnh kháng công kích của hai cao thủ.
Hắn tiếp tục thúc dục nguyên công, vô tình, tốc độ hấp thu nguyên khí của môn tâm pháp này chậm tới cực điểm, rốt cuộc bão hóa, mặc cho Diệp Húc thúc thế nào dục ra sao đều không hấp thu thêm một tia nguyên khí nào.
Tuy nhiên, Diệp Húc lại phát hiện ra một chuyện cổ quái, nguyên công của hắn cũng không có thuận lợi bước nhập đệ bát chuyển như hắn nghĩ.
"Hiện tượng này chẳng lẽ chính là trạng thái giới hạn?"
Diệp Húc khẽ nhíu mày, trạng thái giới hạn là một cách ví von.
Lấy băng làm ví dụ, băng tan thành nước, có một loại trạng thái là nước và đá cùng tồn tại, cân bằng lẫn nhau, nhiệt độ hơi cao sẽ hóa thành nước, hơi thấp sẽ kết thành một khối băng hoàn chỉnh.
Cửu chuyển nguyên công của hắn tu luyện đến trạng thái giới hạn, nếu muốn phát sinh chất biến, nhất định phải có ngoại lực, thêm nhiệt độ cho băng, khiến băng tan thành nước.
Diệp Húc điên cuồng thúc dục nguyên công, liều mạng nâng cao tốc độ vận chuyển, đồng thời gia tăng lượng nguyên khí cung ứng, khiến chu thiên tinh lực lấy một loại tốc độ kh*ng b* hóa thành nguyên khí, liều mạng lấp đầy nguyên công!
Trong chốc lát, nguyên khí trong cơ thể hắn như sóng biển mênh mông, vừa trống lại vừa trướng, có một loại cảm giác như chống đỡ không nổi mà nổ tung! Bạn đang đọc truyện được pháp trấn phái của các môn các phái không chỉ một hai bậc!
Diệp Húc kiềm chế tâm trạng, đột nhiên chú ý tới phía trước hơn mười dặm có một tòa thành thị, tâm khẽ động, lập tức thu hồi Tứ Sí Thiên Tàm, đứng dậy nhảy vào trong thành.
Chờ khi đi vào trong thành rồi, hắn thò người ra nghe ngóng một phen, không khỏi thấy kỳ quái.
Tòa thành này tên là Lương Châu, chính là biên thùy Tây Vực Đại Tần quốc, lúc trước Diệp Phan rời khỏi Diệp gia, cũng đi tới Lương Châu, tính cướp bóc vu sĩ xung quanh, tế luyện vu bảo Bách quỷ phiên của hắn.
"Không biết Diệp Phan tiền bối có còn ở Lương Châu hay không? Ưng tiên sinh đã tìm được con trai Ưng Cửu Kiêu chưa…"
Lấy ánh mắt Diệp Húc bây giờ, thực lực Diệp Phan tối đa và đám người Tiêu Trường Thanh cũng không sai biệt nhiều, Ưng tiên sinh thì cao hơn một bậc, lấy thực lực trước mắt của hắn, đủ để chống lại bọn chúng.
Khi hắn mới rời đi Liễu Châu, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
💬 Bình luận chương