Yêu Thần Tử động tâm niệm khiến cho nhà giam cực lớn kia thu nhỏ lại, lão già đầu tóc rối bù kia cũng rơi vào trong tay hắn.
Lăng Tiêu Thái tử cẩn thận liếc lão già kia một cái, trong lòng sợ hãi: "Thực lực Yêu Thần cung quả nhiên kinh người. Yêu Thần Tử lại có thể nhốt một vị Vu Tổ yêu tộc trong lồng làm thú nô, nô dịch cho người. Xem ra những ngày ta tu luyện, những kẻ khác cũng không hề nhàn rỗi, hơn phân nửa đã đạt được nhiều sự ủng hộ từ các thế lực sau lưng bọn họ."
Người muốn giết Diệp Húc không chỉ có đám người bọn họ. Trong khoảnh khắc khi Diệp Húc động thân, ở bên ngoài Ngọc Hư cung, có không biết bao nhiêu hơi thở quét đến, phá cả thiên không, truy lùng hắn.
Nhưng tốc độ Lưu Quang ấn thật quá kinh người. Lúc trước Diệp Húc vừa bước vào Thiên giới, dựa vào ấn trường không vạn dặm này, quăng Tào Khê Tông không còn thấy bóng dáng.
Lúc này tu vi hắn tiến nhanh, thi triển Lưu Quang ấn, tốc độ tăng lên không chỉ gấp trăm ngàn lần. Dù là Vu Tổ cũng đừng mơ chặn lại được hắn, cùng lắm là đuổi kịp vệt sáng kia thì khoảng cách lại bị kéo càng xa thêm.
Phong Tùy Vân và Phó Tây Lai vô cùng khiếp sợ trước tốc độ của Diệp Húc, chỉ thấy Diệp Húc mang theo bọn họ độn đi, ngay cả Vu Tổ đều bị bỏ lại khá xa.
Loại tốc độ này chưa phải là thiên hạ vô song, nhưng thoải mái để tránh né sự đuổi giết của Vu Tổ.
Hai ngày sau, ba người Diệp Húc hàng tỉ dặm, cuối cùng đi đến vùng biển trong Thiên giới.
"Diệp huynh nè, cửa vào Thiên Khư chính là ở trong vùng biển này." Phong Tùy Vân đột nhiên mở miệng nói.
Diệp Húc tản đi Lưu Quang ấn, liên tục hai ngày dùng Lưu Quang ấn bỏ chạy, dù với tu vi như hắn cũng không thể chịu nổi.
Hắn liếc mắt nhìn biển nơi đây, chỉ thấy biển trên Thiên giới rộng lớn bát ngát hơn hẳn hải dương ở thế giới Vu Hoang. Trong biển linh khí cực kỳ dồi dào, đủ để sinh ra và nuôi dưỡng một số yêu ma Thiên giới cực kỳ mạnh mẽ.
Nước biển nơi này cũng không phải nước mặn bình thường, mà là nước mặn cực kỳ cao đẳng, ở trong ba nghìn thế giới chính là loại nguyên liệu luyện khí cực kỳ tốt, có thể để cho đại vu Tam Thần cảnh luyện chế ra nguyên thần chi bảo.
Nhưng loại bảo vật này lại có ở khắp nơi trên Thiên giới này, không người để ý.
Tầm mắt Diệp Húc xuyên qua nước biển, nhìn sâu vào trong biển kia. Ở dưới đáy biển cũng có linh sơn, cũng có động phủ, hẳn là chỗ tu luyện của yêu ma trong biển.
Ở dưới đáy biển thường thường có một con quái vật lớn bơi qua, khiến cho mặt biển nổi lên những trận gió thổi quét, dấy lên những ngọn sóng lớn. Sóng biển đánh ra e là có thể sánh được với một kích của Nhân Hoàng.
Mà ở đằng xa còn có lôi bạo, thiên lôi cuồn cuộn, giống như Vu Hoàng tế lên cấm bảo đánh xuống biển, khiến người ta kinh hãi. Truyện được để phòng ngừa vạn nhất, hắn cười nói.
"Phong huynh, Phó huynh, các người cẩn thận quá mức rồi."
Văn Tú Trúc cười khanh khách, nói: "Tú Trúc chỉ là người làm ăn, Cực Đạo Minh cũng là một thương minh, quả quyết không tham dự vào bất kỳ chuyện gì giữa Thần Vương, mong ba vị cứ yên tâm. Hơn nữa Tú Trúc còn muốn mượn sức lực của ba vị để xuyên qua Loạn Không hải, làm sao có thể ra tay đối phó ba vị được?"
Diệp Húc mỉm cười nói: "Phong huynh, Phó huynh, Văn sư tỷ quả thật không hề động sát tâm, hai người có thể yên tâm được rồi."
Văn Tú Trúc liếc hắn, tò mò hỏi: "Diệp huynh, chẳng lẽ ngươi không sợ Tú Trúc đột nhiên trở trở mặt, tế Tổ binh lên giết ngươi sao?"
"Sẽ thế sao?"
Diệp Húc nở một nụ cười vô hại, nói: "Văn sư tỷ chắc hẳn không phải là người như vậy. Cho dù có phải thì cũng không sao, bởi vì bàn tính kia còn chưa hạ xuống thì cô đã chết rồi."
Văn Tú Trúc cứng đờ sắc mặt lại, giận dữ trừng hắn một cái. Diệp Húc cười nói: "Bảng truy nã ác nhân Thiên giới có những người nào vậy?"
"Đứng hạng nhất chính là Thiên Hậu. Chẳng qua là ai cũng muốn Thiên Hậu chết nhưng chẳng kẻ nào dám giết, mà cũng chẳng ai có thể giết bà ta, cũng không có ai dám để bà ta ở vị trí thứ nhất, nên vị trí đó tự nhiên thuộc về Diệp huynh!"
Văn Tú Trúc cười tươi như hoa, có vẻ khá vui vẻ, cười nói: "Ngươi giết năm mươi ba vị thần, khiến cho năm mươi ba thế lực lớn nổi giận. Chư Thiên Thần Vương đã hạ lệnh, nếu ai tru sát được Diệp huynh, sẽ được ban cho một bộ công pháp cấp Thần Vương, cộng thêm một bộ Tổ binh, thậm chí là một Ngọc Thanh linh mạch nữa. Ngoài ra, còn có Thần Vương tuyên bố giao đầu ngươi ra sẽ được truyền công lực, tăng tu vi, còn có thể đảm nhận chức vụ trong Thiên triều, làm đại tướng biên cương! Đây là ban thưởng cơ bản, còn có một số thế lực lớn nhỏ khác cũng tuyên bố một số phần thưởng như linh mạch nguyên liệu, nhiều không đếm xuể, tập trung lại đủ để giàu nứt đố đổ vách, ngay cả Cực Đạo Minh ta cũng kém xa!"
Hai người Phong Tùy Vân kia mắt sáng lên, Phó Tây Lai cười nói: "Diệp huynh à, nếu không thì, huynh chịu khổ một lần nha…"
"Diệp huynh nè, nhiều bảo bối như vậy, chẳng lẽ huynh không suy nghĩ một chút?" Phong Tùy Vân cũng dụ dỗ.
Một suy nghĩ lóe lên, Diệp Húc cười nói: "Đương nhiên có thể. Vì hạnh phúc của hai người, ta hy sinh một chút thì có sao đâu! Hai vị huynh đề, ta cắt một cái đầu xuống, cùng lắm lại mọc ra cái khác. Các ngươi mang đầu ta đi lĩnh thưởng rồi mang tiền thưởng về, ba người chúng ta có thể tiêu dao mà sống rồi!"
"Nếu đám Thần Vương Vu Tổ mà phát hiện hai người bọn ta lừa bọn họ, chúng ta sẽ chết chắc!" Phong Tùy Vân và Phó Tây Lai sắc mặt xám ngoét, vội lắc đầu.
Văn Tú Trúc lại cười nói: "Vị trí thứ hai trên bảng truy nã còn lợi hại hơn Diệp huynh nhiều, đó là một vị Thần Vương, Đàm Tổ Thần Vương. Người này bị truy nã khi còn là Thánh Hoàng, đến nay đã mấy vạn năm. Ông ta không chết mà lại tu thành Thần Vương, cực kỳ lợi hại. Về phần những người khác thì cũng rất nhiều. Diệp huynh, đây là bảng truy nã mà Quân Thiên Thần Vương phủ tuyên bố, ngươi xem."
Nàng lấy ra một danh sách, Diệp Húc cầm nhìn thì đúng là thấy mình xếp ở vị trí đầu tiên, vinh quang leo lên đầu bảng.
Tấm bảng thông báo này cũng là một món vu bảo kỳ lạ, trên bảng còn có giọng nói dáng điệu của mình, trông rất sống động, tay không xé một người. Hẳn là hình ảnh Diệp Húc giết người ở Đại Nhật Thần Cung ở Tiểu Nguyên giới đã bị kẻ nào đó thu vào trong vu bảo.
Vị trí thứ hai Đàm Tổ Thần Vương không có tướng mạo, hẳn là người này quá thần thông, vẽ tướng mạo ông ta lên sẽ bị lão cảm ứng đến.
Hạng ba là Vô Sinh Lão Tổ, hung danh hiển hách, từng tàn sát hàng loạt người dân, giết người vô tính, là một vị Vu Tổ đỉnh phong.
Hạng bốn là Cực Nhạc Lão Tổ, từng xông vào hậu cung của một vị Thần Vương, thải bổ mấy trăm vương phi trong hậu cung đó tới chết.
…
Đủ loại ác nhân hiện ra chi chít trên bảng, ai nấy đều cực kỳ hung ác.
Diệp Húc nhìn mà buồn bực: "Ta mới giết có mười mấy người mà đã xếp hạng nhất, thật quá coi trọng ta rồi, so với đám người kia ta còn xa mới bằng… Ủa? Ma Hoàng cũng ở trên bảng, còn có Hạng lão đầu! Mấy tên này rốt cuộc đã làm ra chuyện thương thiên hại lý gì đây?"
💬 Bình luận chương