Diệp Húc trở lại Chu Thiên Thần Vương phủ, vừa ngồi xuống, đột nhiên thấy hư không chớp lên, một Đạo Đức hóa thân của Đế Tuệ, một Chúc Dung hóa thân của Đoan Tĩnh Đế Quân cùng Thái Thượng hóa thân của rất nhiều Đế Quân cùng nhau đến, đăng môn bái phỏng.
Diệp Húc tâm niệm vừa động, một Thiên đế đại đạo hóa thân giáng xuống, chiêu đãi mọi người, cười nói: Ba vị sư huynh đường xa đến đây, là có việc gì hay không?
Ba vị Đế Quân đại đạo hóa thân liếc nhau. Thái thượng hóa thân của Thái Hư Đế Quân gật đầu nói: Ngọc Hư sư đệ, Đế Tử Thương đã đào thoát, chung quy cũng là một mối họa lớn.
Chúc Dung hóa thân của Đoan Tĩnh Đế Quân nhìn thẳng vào Diệp Húc, nói: Kẻ này muốn hủy diệt hết thảy, nếu chưa diệt trừ được y, chỉ sợ thiên hạ không có ngày hưởng phúc, tương lai chỉ sợ ngay cả Cửu Thiên Thần Giới đều bị y cắn nuốt! Y nay cũng có thể ăn mòn Viêm Thiên Thần lô của ta, chiến lực không thua gì Đế Quân. Tương lai nếu để y thành tựu Đế Quân, ai còn có thể khống chế được?
Hơn nữa y có tính phá hoại quá mạnh mẽ, ngay cả huynh đệ tỷ muội của mình cũng chém giết hết thảy, luyện hóa cắn nuốt, loại người này không thể không trừ!
Đế Tuệ đạo đức hóa thân trầm giọng nói: Huống hồ người này có tính hẹp hòi, nhưng nếu để y thành tựu Đế Quân, đối chúng ta cũng là mối uy h**p không nhỏ.
Đế Quân? Ba vị sư huynh muốn loại bỏ hắn.
Diệp Húc mỉm cười, đã biết ba người này đến có ý đồ gì. Ba người bọn họ đại chiến lần này, cùng giao thủ với Kiền CungQuân và Đế Tử Thương, đối với Mạt Nhật Kiếp Phá Diệt kinh của Đế Tử Thương đã khắc sâu ấn tượng, tự nghĩ không có cách phá giải, thế nên mới tới cùng mình thương nghị.
Đế Tử Thương nếu muốn tu thành Đế Quân, sợ không có dễ dàng như vậy. Mạt Nhật Kiếp Phá Diệt kinh của y xác thực rất mạnh, chỉ là bây giờ không phải thời đại thiên địa đại phá diệt, y còn có thể đi tới nơi nào để tu luyện? Hơn nữa, cho dù y tích lũy đủ tu vi, ở trong Thiên giới chỉ sợ cũng không cách nào tu thành Đế Quân. Y không được Thiên giới dung nạp, đợi y thành tựu Đế Quân thì thiên địa đại đạo sẽ trực tiếp g**t ch*t y, không cần chúng ta động thủ. Truyện được sai sót!
Các cường giả ầm ầm đồng ý, hợp lực thúc dục Viêm Thiên Thần lô, đem từng kiện pháp khí cho vào trong thần lò nung lên. Lại có từng tôn Thần Vương cùng với thần văn biến thành Thần Ma bước vào trong lò, để m*nh tr*n, vung Thần Binh lên, trở thành đại chuỳ, hung hăng đập xuống tôi luyện pháp khí!
Đại Đức Thần Vương cũng tự mình tiến lên đúc luyện những pháp khí này. Gã thầm nghĩ: Lão gia thật sự là thần nhân! Những pháp khí này mỗi một kiện đều tinh diệu dị thường, mỗi kiện cũng có thể diễn biến ra một loại tâm pháp Đế cấp, thậm chí chứng đạo tâm pháp cũng có thể thôi diễn ra, không nghĩ tới lão gia cư nhiên một hơi luyện chế nhiều như vậy! Tương lai lão gia thành tựu nhất định không giống nhỏ, leo lên đế vị đã là sự tình hợp tình hợp lý. Nếu lão gia thành Thiên đế, ta cũng sẽ là công thần, phong cương liệt thổ...
Người ôm tâm tư như gã tuyệt không ít. Chỉ có cùng Diệp Húc tiếp xúc càng nhiều, hiểu biết càng nhiều, mới biết được Diệp Húc kinh khủng bực nào!
Tòa Luân Hồi Thiên Môn này chỉ cần luyện thành, sợ là có thể so sánh cùng ngọc lâu. Hơn nữa theo tu vi Diệp Húc tăng lên, Luân Hồi Thiên Môn uy lực cũng sẽ tăng lên!
Ngọc lâu không thể trở thành chứng đạo chi bảo, mà Luân Hồi Thiên Môn có thể cùng đại đạo tự thân Diệp Húc chặt chẽ kết hợp. Tương lai là bảo vật chứng đạo, trở thành chứng đạo chi bảo vĩnh hằng cũng không phải nói chơi!
Mà Diệp Húc vẫn đang tu luyện. Hơi thở của hắn dĩ nhiên càng ngày càng thâm hậu, đạt tới trình độ các Thần Vương khác không thể sánh bằng, không cần vận dụng nội tình, liền dể dàng bắt kịp Đại Nhật Đế Quân. Cho dù là Nguyên Thủy Thiên Vương cùng Tổ Thần, ở trên mặt cảnh giới thì cũng chỉ có thể yếu hơn chứ không thể mạnh hơn hắn.
Nhưng mà cảnh giới Thần Vương này phức tạp vô cùng, cần thời gian tu luyện dài đến đáng sợ, không phải trong khoảng thời gian ngắn là có thể tu luyện tới đỉnh. Hắn cần phải tĩnh tâm lai, tinh tế tìm hiểu cùng nghiên cứu, mới có thể củng cố căn cơ, vấn đỉnh cảnh giới cao siêu hơn.
Hơn nữa, hắn ở giai đoạn Thần Vương này tu luyện rất tiêu hao linh khí, càng làm người ta giận sôi, so với Vĩnh Hằng, Đại Nhật Đế Quân kia lượng phun ra nuốt vào còn muốn kinh người hơn.
Hiện tại hắn hấp thu thần văn của ngọc thụ trong ngọc lầu, đem thần văn luyện hóa tăng tu vi, sau khi luyện hóa thần văn này, cũng có thể hấp thu mảnh nhỏ Cây Thế Giới. Nhưng mà mấy thứ này cuối cùng sẽ có thời điểm hao hết, hắn phải tính trước cho tương lai.
Trong Ngọc Hư Cung có được số lượng lớn linh mạch, nhưng mà cần lưu lại hơn phân nửa linh mạch. Ngọc Hư cung môn sinh nhật thường tu luyện chi dùng, mà Ngọc Hư Cung tổ mạch đối với Diệp Húc mà nói chỉ có thể coi là biện pháp khẩn cấp mà thôi, phỏng chừng chỉ đủ để hắn tu luyện vài năm, thì sẽ gặp tiêu hao không còn gì.
Mà các thế lực lớn trong Chu Thiên hàng năm tiến cống linh mạch cùng tài nguyên, tuy rằng số lượng rất nhiều, nhưng đối với Diệp Húc mà nói như là muối bỏ biển.
Vô Tướng Thần Vương còn nợ ta hơn mười đầu Ngọc Thanh linh mạch không biết hắn gom đủ chưa?
Diệp Húc chợt nhớ tới Vô Tương Hoàng vị lão Thần Vương không trung thực này, tuy rằng hơn mười đầu Ngọc Thanh linh mạch như trước không thể giải quyết căn bản vấn đề tiêu hao linh khí, nhưng thịt muỗi cũng là thịt, không thể để cho lão lừa đi được.
Hắn tĩnh tâm tu luyện, Cửu Thiên Thần Giới cũng khôi phục lại bình tĩnh. Hơn một tháng qua đi, có tin tức truyền đến, Đại Nhật Đế Quân cùng Vĩnh Hằng Đế Quân đuổi giết Kiền Cung Thần Quân tiến vào Thiên Phần, lọt vào ám toán, bị Kiền Cung Thần Quân cùng hơn mười Thần Vương đuổi giết, chật vật không chịu nổi, bản thân cũng bị trọng thương.
Diệp Húc vì thế vui vẻ thật lâu, phái ra hai đại đạo hóa thân của bản thân tiến đến ân cần thăm hỏi, châm chọc khiêu khích, châm chọc hai vị Đế Quân một trận.
Một ngày này, Đại Tần hoàng thất ầm ầm chấn động, một cỗ hơi thở mạnh mẽ đến cực điểm bộc phát. Mặc dù ở bên trong Thiên giới, cổ hơi thở này cực kỳ mỏng manh, nhưng đối với người vừa mới thành tựu Vu Hoàng đã có khí thế như Diệp Lân mà nói đã là đáng quý rồi.
Bệ hạ hôm nay thành tựu Vu Hoàng, thật đáng mừng!
Lã tướng quốc vẻ mặt vui mừng, tiến lên cười nói: Bệ hạ, loại đại hỷ sự này, muốn hay không đi thông tri cho Thần Vương lão gia?
Diệp Lân trong lòng do dự một hồi, cười nói: Chỉ là thành tựu Vu Hoàng, đã kinh động đến phụ thân ta, chỉ sợ có chút chuyện bé xé ra to rồi...
Đột nhiên ngoài cung có một trận ồn ào lớn truyền đến, chỉ thấy một tên thị vệ tiến vào đại điện, cao giọng nói: Bệ hạ, bên ngoài cửa cung có một tăng nhân cầu kiến!
Tăng nhân?
Diệp Lân nao nao, đang muốn sai người đi mời, đột nhiên nghe truyền đến một tiếng Phật hiệu, đã thấy một vị lão tăng xanh xao vàng vọt ngẩng đầu ưỡn ngực, bước vào trong đại điện, đầy trời phật quang phổ chiếu, Phật âm ca xướng, ha ha cười nói: Quốc chủ, lão tăng không mời mà đến, mong rằng quốc chủ thứ tội!
Trên mặt lão tăng kia phát bảo quang, bảo tướng trang nghiêm, giống như Phật Đà trên đời, vẻ mặt từ bi, râu mày màu xích kim, giống như bị đốt cháy. Diệp Lân không dám chậm trễ, cười nói: Xin hỏi tăng nhân từ đâu mà đến, đến ta Đại Tần làm gì?
Lão tăng tôn hiệu Nhiên Mi Phật Tổ, chứng được Phật Đà đạo quả, vô lượng quang, vô lượng thọ, vô lượng thần thông.
Lão tăng kia cười ha ha, nói: Lão tăng đêm xem thiên tượng, phát hiện quốc chủ cùng ta Tây Phương cực lạc Tam Thập Tam Thiên Phật quốc hữu duyên, nên từ Tây Phương Phật giới tới đây, độ hóa người hữu duyên là quốc chủ ngài.
💬 Bình luận chương