
Đánh giá của bạn:
Văn án: Nhiều năm sau sau khi chia tay, Nhiêu Thanh Án và Phù Kiêu bất ngờ gặp lại nhau. Lúc đó cô đang say rượu, nhìn bạn bè có đôi có cặp, cô cảm thấy hối hận "Nếu lúc trước mình không chia tay với Phù Kiêu thì bây giờ bọn trẻ có thể mua xì dầu rồi!" Cả bữa tiệc đột nhiên yên tĩnh. Ở một nơi có ánh sáng yếu ớt, khuôn mặt của người đàn ông vừa xa cách vừa lạnh lùng, đôi mắt màu nâu của anh nhìn chằm chằm vào cô. Trong đôi mắt xinh đẹp của Nhiêu Thanh Án hiện lên một tầng sương mù, sau khi uống rượu vào cô bắt đầu nói bậy: "Soái ca, nhìn anh rất giống bạn trai cũ của tôi. Nếu đã có duyên như vậy chi bằng chúng ta thêm WeChat đi?" Người đàn ông rũ mắt nhìn cô: "Nhìn rõ xem tôi là ai." Nhiêu Thanh Án lộ ra vẻ mặt mờ mịt, cẩn trọng hỏi: "Anh là?" Phù Kiêu cười mà không có chút độ ấm, trong giọng nói có chút nặng hơn vài phần: " Là bạn trai cũ của cô." Lần thứ hai gặp lại là ở đoàn phim. Phù Kiêu là nhà đầu tư được mọi người vây quanh ngưỡng mộ, nhưng tính tình lại lạnh lùng như băng, không ai có thể tới gần. Mà cô chỉ là ảnh hậu đã đóng băng nhiều năm, xịt hơn cả diễn viên tuyến mười tám. Cô bị người đại diện đẩy đến trước mặt ông lớn. Ánh mắt của Nhiêu Thanh Án mờ mịt, cô căng thẳng mím chặt môi, chỉ muốn nhanh chóng rời đi. "Phù tiên sinh, tôi, tôi là nữ số 3 Nhiêu Thanh Án." Phù Kiêu khẽ quét qua cánh tay đang duỗi ra của cô, sau đó thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt xoay người rời đi. Lần thứ ba gặp lại, trời mưa rất to, Nhiêu Thanh Án ngồi trước bia mộ của cha mình khóc nức nở, giống như một con thú bị người ta vứt bỏ. Bỗng nhiên, tiếng mưa rơi cách càng ngày càng xa, cô ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mặc đồ đen đang che dù cho cô. Phù Kiêu khom người đưa ô, cách cô rất gần, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng cũng rất ôn nhu, "Về sớm một chút." "Phù Kiêu! Nếu anh oán hận muốn trả thù tôi, đùa bỡn tình cảm của tôi đều được, nhưng anh đừng đùa bỡn với sự nghiệp của tôi! Cầu xin anh.