Dịch: Vì anh vô tình
Biên: Độc Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Bây giờ Đại nhân đã trở về, chỉ cần tập hợp lại đám bộ hạ đang lưu lạc ngoài kia, nghỉ ngơi và lấy lại sức mười mấy vạn năm, thì chắc chắn chúng ta sẽ có cơ hội báo thù Chuyển Luân Vương kia.” Âm La ôm quyền nói.
“Mười mấy vạn năm quá lâu, ta chỉ muốn một chuyến sớm chiều. Huống hồ... trước mắt cũng không phải là không có cơ hội.” Huyết Lệ lạnh lùng nói.
“Ý Đại nhân là?” Âm La nghi ngời nói.
“Lúc trước các ngươi đuổi giết đám người kia, trong bọn chúng ngươi không cảm giác có người quen sao” Huyết Lệ hỏi.
Âm La nghe xong lời ấy, lông mày bắt đầu nhíu chặt lại, mặt lộ vẻ do dự.
“Thiếu nữ Hắc y kia, thần thông và thủ đoạn của nàng, có chút... có chút tương tự Minh Vương!”một lát sau, gã giật mình hiểu ra rồi nói.
“Đúng vậy ta có chín thành nắm chắc, nàng chính là Minh Vương chuyển thế. Nếu muốn đánh bại Chuyển Luân Vương, đoạt lại U Minh giới, phải làm nàng thức tỉnh trí nhớ, để cùng hợp tác.”Huyết Lệ nói.
“Nếu vậy, chúng ta có nên ngừng đuổi giết bọn họ?” Âm La hỏi.
“Không cần đuổi giết, nhưng không được để mất dấu vết của chúng.” Huyết Lệ chậm rãi nói.
“Tuân mệnh. Thuộc hạ sẽ phái người chế tạo Pháp bảo.” Lúc này, một thanh âm lạnh lùng, bỗng từ bộ thi hài trên cây vang lên.
Ba người Hàn Lập nghe tiếng, cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy trên bộ thi hài cháy đen, bỗng nhiên toát ra một đám khói trắng, che trọn cả bộ thi cốt vào trong.
Một lát sau, một lão đạo hơn tám mươi tuổi, thân hình gầy gò, dung mạo hiền hòa, mặc đạo bào màu vàng, xuất hiện ở giữa không trung.
Xung quanh, từng đám sương mù hợp lại, ngưng tụ thành tường vân, sau lưng thì có ánh sáng ngũ sắc chiếu rọi. Chỉ thiếu một con tiên hạc và một cái bàn nhỏ dâng hương, là ra dáng vẻ điệu bộ của vị đắc đạo thượng tiên rồi.
Nhưng mà, tư thế của lão đạo thật sự có chút cổ quái. Bởi vì nhánh cây đâm ra của cây cổ thụ, vẫn như cũ đâm rách vũ y được huyễn hóa kia, lại đột ngột hiện ra trước mặt ba người Hàn Lập.
“Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn...”
Lão đạo biểu hiện ra dáng vẻ của một thế ngoại cao nhân thần bí vui vẻ, rồi chắp tay chậm rãi ngâm tụng.
Ba người Hàn Lập liếc mắt nhìn nhau, ai cũng không nói, ánh mắt như đang thấy kẻ đần, nhìn về phía lão đạo.
“Khục khục... ta chính là Thái Thượng Trưởng Lão Thiên Kiền Tử của Thái Nhất Môn, thuộc Kiền Nguyên Tiên Vực trên Chân Tiên giới. Trăm vạn năm trước bị kẻ gian hãm hại lưu lạc đến tận đây, hôm nay gặp các vị tiểu hữu hẳn là duyên phận. Chư vị nếu có thể giúp ta thoát khốn, chắc chắn bần đạo sẽ báo đáp.” Lão đạo thấy bọn hắn không nói lời nào, có chút lúng túng bèn ho hai tiếng, sau đó nói ra.
Trong lúc nói chuyện, lão còn nhìn trộm đánh giá Đề Hồn một cái, dường như rất để ý đến phản ứng của nàng.
“Đại thúc, những lời này nghe sao có chút quen tai à?” Lông mày Kim Đồng nhăn lại ra vẻ kinh ngạc hỏi.
“Lúc trước gã Huyết Lệ cũng nói như vậy, giờ lại tới tên này.” Đề Hồn đáp.
“Có phải U Minh giới các ngươi nói chuyện ma quỷ gạt người đều là từ một khuôn như nhau, một điểm khác biệt cũng không có?” Vẻ mặt Kim Đồng xem thường nhìn lão đạo châm chọc.
Lão đạo nghe lời ấy, thần sắc biến đổi, bất chấp dáng vẻ cao thâm liền hỏi.
“Các ngươi đã gặp Huyết Lệ rồi hả?”
“Đúng vậy, còn bị chuyện ma quỷ của gã lừa gạt, xem ra ngươi và gã rất quen thuộc à?” Hàn Lập vui vẻ nghiền ngẫm, rồi liếc lão đạo nói.
“Không quen, không quen, chúng ta là kẻ thù truyền kiếp.” Lão đạo vội vàng rụt cổ, rồi lắc đầu nói.
“A? Ngươi không phải là nhân sĩ Chân Tiên giới sao, tại sao lại là kẻ thù truyền kiếp với người Minh phủ? Ta ngược lại muốn biết, các ngươi cách xa nhau Lưỡng Giới, sao lại trở thành kẻ thù truyền kiếp?” Hàn Lập cười lạnh hỏi.
Lão đạo biết đã lỡ lời, thần tình có chút uể oải, tỏ ra thất vọng.
“Đã biết rõ những tên Chân Tiên giới các ngươi, từng tên lại càng tinh ranh hơn nhiều, không lừa gạt được à...” Trong khi nói chuyện, lão thở dài một tiếng, toàn thân lại toả ra một mảnh sương mù trắng.
💬 Bình luận chương