Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Ngọc bích phi xa bay không bao lâu thì Linh văn lập loè phía dưới thân xa, từng đoàn sương mù màu trắng hiển hiện ra, rất nhanh hình thành một đám mây màu trắng, bao phủ phi xa vào trong.
Những đám mây trắng này cũng không tầm thường, bao phủ phi xa lại, che đậy luôn cả chấn động linh lực mà phi xa tản mát ra.
Từ bên ngoài nhìn qua, phi xa giống như một đoàn mây trắng bình thường, bay nhanh xuyên thẳng qua rừng rậm nguyên thuỷ, im hơi lặng tiếng, vả lại không có chút Linh lực nào tiết ra ngoài.
Hàn Lập thấy vậy, tỏ vẻ hài lòng gật đầu.
Bích ngọc phi xa này không hổ là vật của Thái Ất Ngọc Tiên Công Thâu Cửu, quả nhiên diệu dụng vô cùng, những ngày qua hắn không ngừng nghiên cứu, nhưng vẫn chưa tìm hiểu thấu đáo.
Thời gian tiếp theo, hắn điều khiển phi xa tiến lên, thần thức toả ra dò xét tình huống chung quanh, muốn nhanh chóng xác nhận vị trí của mình.
Bay gần nửa ngày, trên mặt Hàn Lập vui vẻ, điều khiển phi xa bay về hướng trái phía trước.
Sau một lát, một đầm lầy cực lớn hiển hiện ra.
Đất trong ao đầm có màu đen quỷ dị, thảm thực vật thủy tảo trong đó thình lình cũng đều có màu đen kịt, tản mát ra từng mùi hư thối quái dị.
Đầm lầy này trên bản đồ ghi là Hắc Nê Chiểu Trạch, cách lộ tuyến địa đồ mà Giao Tam đưa hắn còn khá xa.
Bất quá không quan hệ, nếu đã tìm được vị trí chính xác, một đường bay đi là được.
Hàn Lập nghĩ như vậy, phất tay đánh ra một đạo pháp quyết, ngọc bích phi xa sáng ngời hào quang, nhanh chóng bay về phía trước.
"Đại thúc, thoạt nhìn đầm lầy này rất đặc biệt, có lẽ bên trong có không ít thứ tốt, không tới xem một chút sao?" Kim Đồng đột nhiên mở miệng hỏi.
"Hắc Nê Chiểu Trạch đã sớm được ý đến mãng xà này, cẩn thận nhổ cả gốc Lộc Nhung Thảo lên, thu vào, sau đó tiếp tục đi.
Tỳ Hưu vẫn cảm ứng linh vật chung quanh, hơn nửa canh giờ sau mở miệng lần nữa: "Dưới mặt đất bên trái phía trước cách đây hai nghìn năm trăm dặm có khí tức linh tài trân quý."
Hàn Lập đi nhanh tới vị trí Tỳ Hưu chỉ, thi pháp chui xuống dưới đất.
Cũng không lâu lắm, hắn chui ra từ dưới đất, trong tay nhiều hơn một khối khoáng thạch màu lam lớn chừng quả đấm, bên trong có ánh sáng màu lam chớp động, mơ hồ phát ra thanh âm giống như sóng nước vỗ, tựa như giữa khối khoáng thạch này ẩn chứa một cái sông lớn.
Trong mắt Hàn Lập hiện lên vẻ vui mừng, vật ấy tên là Thiên Trọng Huyền Thủy Tinh, là tài liệu thượng giai luyện chế Tiên khí Thủy thuộc tính, giá trị xa xỉ.
...
Trong nháy mắt, đoàn người Hàn Lập đã tiến vào mảnh sơn mạch này hơn nửa tháng.
Khả năng tầm bảo của Tỳ Hưu quả nhiên không có khoác lác, mấy ngày qua bọn hắn thu hoạch tương đối khá, đã tìm được đủ loại Linh tài, Linh thảo có gần trăm gốc.
Mảnh sơn mạch này có diện tích khổng lồ, hơn nữa bọn Hàn Lập vì muốn tầm bảo, nên tốc độ tiến lên không khỏi giảm thấp, bây giờ khó khăn lắm mới đến trung bộ mảnh sơn mạch này.
"Chủ nhân, ba ngàn năm trăm dặm phía trước có khí tức linh thảo... Ồ, số lượng lại không ít, dường như có hai ba mươi gốc!" Ở trên phi xa, Tỳ Hưu đứng thẳng một chút, có chút ngoài ý muốn nói ra.
Hàn Lập nghe vậy, nhãn tình sáng lên, gấp rút thúc giục phi xa.
Mấy hơi thở sau, hắn đáp xuống một thung lũng trong dãy núi.
Trung tâm thung lũng là một mảnh đất phẳng, đất có màu tím nhạt, có hai ba mươi gốc linh thảo màu tím sinh trưởng ở nơi này, mỗi một gốc linh thảo đều toả ra Linh khí bức người, phía trên có hoa nhỏ màu tím sậm, tản mát ra mùi thơm nồng đậm.
"Tử U Thảo!" Hàn Lập thấy những linh thảo màu tím này, vừa mừng vừa sợ.
Tử U Thảo là một loại tài liệu chính trong đan phương Thiên Hoa Đan, không thể tưởng lại gặp được ở chỗ này, hơn nữa còn nhiều đến hai ba mươi gốc.
Hắn phất tay phát ra một cỗ ánh sáng màu xanh, đang tính thu những Tử U Thảo này vào.
Vào thời khắc này, một tiếng rít gào sắc nhọn vang lên dày đặc, vô số đạo ánh sáng màu lam hết sức nhỏ từ phụ cận thung lũng b*n r*, rơi xuống hướng Hàn Lập như mưa.
Uy thế những thứ ánh sáng màu lam này làm cho người ta sợ hãi, những nơi đi qua hư không rung rung, không kém thủ đoạn tu sĩ Kim Tiên bình thường chút nào.
Trong lòng Hàn Lập cả kinh, thời điểm hắn vừa mới rơi xuống đã dùng thần thức dò xét bốn phía xung quanh, nhưng cũng không phát hiện có người ẩn núp ở đây.
Tuy trong lòng hắn kinh ngạc, nhưng động tác cũng không chậm, đang muốn thi pháp ngăn cản.
"Đại thúc, để ta!" Kim Đồng ở trên phi xa b*n r*, mười ngón tay chằng chịt vung lên.
Vô số đạo tinh quang màu vàng b*n r*, đan vào cùng một chỗ với nhau, ngưng tụ thành một đóa hoa sen màu vàng cực lớn, quay tròn chắn những tía ánh sáng màu lam lúc trước.
Những tia ánh sáng màu lam kia đâm vào hoa sen màu vàng, phát ra thanh âm đùng đùng không dứt.
Hoa sen màu vàng vững chắc vô cùng, chỉ rung động lắc lư nhẹ nhàng, đơn giản ngăn cản ánh sáng màu lam lại.
Hàn Lập nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, tay biến đổi pháp quyết.
Trong tay hắn phát ra ánh sáng màu xanh hóa thành một cự chưởng màu xanh, bao phủ những linh thảo màu tím này lại, sau đó nhẹ nhàng rút một cái, đào cả linh thảo lẫn linh thổ màu tím bên dưới ra, thu vào.
Hắn thúc giục phi xa, bay đến bên cạnh Kim Đồng rồi nhìn về phía trước, trong miệng khẽ di một tiếng.
Kẻ đánh lén hắn đã hiện thân, là bốn năm người cao tới bảy tám trượng, toàn thân che phủ bởi lông dài màu lam, quái nhân này nhìn y như vượn.
Trên thân những quái nhân này có màu xanh sáng lóng lánh, tản mát ra khí tức khổng lồ tương đương cấp bậc Chân Tiên, đi đầu là một gã tóc xanh cao lớn nhất, thình lình có thực lực Kim Tiên cảnh.
Trong miệng những quái nhân này xì xào tiếng kêu kì quái, tựa hồ đang tụng đọc chú ngữ, trên thân lập loè ánh sáng màu lam, trước người hình thành một quang đoàn màu lam, từng đám cây màu lam hết sức nhỏ từ trong b*n r*.
Mấy quái nhân tóc xanh chứng kiến Hàn Lập thu hồi Tử U Thảo, ánh mắt lộ vẻ giận dữ, quang đoàn màu lam trước người sáng lên mãnh liệt, ánh sáng màu lam hết sức nhỏ b*n r* đột nhiên tăng lên gấp bội.
Cùng lúc đó, quái nhân cầm đầu há to miệng, phun ra một đạo ánh sáng màu lam chói mắt, hóa thành một đạo quang nhận màu lam cực lớn dài trăm trượng, chém xuống hướng Hàn Lập cùng Kim Đồng.
Kim Đồng hừ một tiếng, tay biến đổi pháp quyết.
Hoa sen màu vàng quay tròn, "Xùy xùy" tiếng xé gió sắc nhọn vang lên, vô số tinh quang màu vàng từ trong nh** h** b*n r*, giống như vô số châm nhỏ màu vàng, đụng vào những sợi lông hết sức nhỏ đã hình thành ánh sáng màu lam, va chạm giữa không trung tạo ra vô số quang đoàn lớn nhỏ.
Tinh quang màu vàng dày đặc vô cùng, hơn nữa cực kỳ sắc bén, đơn giản có thể chống đỡ ánh sáng màu lam hết sức nhỏ kia, hơn nữa nhanh chóng áp bách tới.
Tinh quang màu vàng va chạm với quang nhận khổng lồ màu lam, quang nhận màu lam run rẩy kịch liệt, thình lình bị xuyên thủng vô số lỗ nhỏ, sau đó ầm ầm vỡ vụn ra.
Trong nháy mắt vô số tinh quang màu vàng phản công, trong khoảnh khắc bao phủ lại mấy quái nhân tóc xanh.
Mấy quái nhân tóc xanh phát ra thanh âm thê lương thảm thiết, sau đó bên ngoài thân sáng lên ánh sáng màu lam mãnh liệt.
"Phanh phanh" mấy tiếng nổ, thân thể những quái nhân này vậy mà nhao nhao bạo liệt ra, hóa thành mấy đạo ánh sáng màu lam như nước chảy, lóe lên, nhao nhao chui vào dưới mặt đất.
Vừa xuống dưới đất, khí tức những quái nhân này lập tức hoà làm một thể với mạch nước trong lòng đất, hầu như hoàn toàn biến mất vô tung, làm cho không người nào có thể cảm giác được.
💬 Bình luận chương