Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Tuy Hàn Lập nhận ra hai người xuất hiện trước mắt là Thạch Xuyên Không cùng siêu trộm "Hồ Tam" của Luân Hồi Điện, nhưng vẫn không buông lỏng cảnh giác chút nào.
Bất quá hắn cũng không nói gì thêm, mà dời ánh mắt về phía Nhiệt Hỏa Tiên Tôn, bởi vì lúc này ánh mắt của Thạch Xuyên Không cùng Hồ Tam đều tập trung trên thân Nhiệt Hỏa Tiên Tôn.
"Ngươi là người phương nào?" Trên thân Nhiệt Hỏa Tiên Tôn chớp động hào quang, ánh mắt khẽ quét qua Ngân Hồ, sau đó dời qua Thạch Xuyên Không.
"Tại hạ Thạch Xuyên Không, ta nghĩ đạo hữu cũng chưa nghe qua cái tên này. Bất quá không quan hệ, Nhiệt Hỏa đạo hữu chỉ cần biết mục đích chúng ta tới đây là để tìm ngươi là được rồi." Thạch Xuyên Không thoáng thi lễ, mỉm cười nói.
Thời điểm nói chuyện, ánh mắt gã quét qua thân Hàn Lập, sâu trong đáy mắt hiện lên một tia nghi hoặc.
"Là ngươi... Ngày ấy tại đấu giá hội Ngọc Côn lâu, các hạ tranh bảo cùng ta không ít, của cải cũng rất phong phú a." Thanh niên áo đen bên cạnh nhíu mày một cái, cười hắc hắc nói ra.
"Siêu trộm "Ngân Hồ" tiếng tăm lừng lẫy, chắc không đến mức so đo chuyện này chứ?" Hàn Lập nở nụ cười một cái, thần tình tự nhiên nói.
"Hặc hặc, đạo hữu quá lo lắng rồi. Hôm nay chúng ta tới là tìm Nhiệt Hỏa đạo hữu đấy." Hồ Tam cười hặc hặc, nói ra.
"Các ngươi tìm ta có chuyện gì?" Ánh mắt cảnh giác của Nhiệt Hỏa Tiên Tôn càng thêm ngưng trọng, thân hình cũng không tự chủ nhích về hướng Hàn Lập một chút.
"Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, chúng ta tìm Nhiệt Hỏa đạo hữu là có mục đích, có lẽ trong lòng đạo hữu biết rõ hơn ta mới phải." Ánh mắt Thạch Xuyên Không lại rơi vào trên thân Nhiệt Hỏa Tiên Tôn, nói ra.
Hàn Lập nghe lời ấy, ánh mắt hơi chuyển nhìn về phía Nhiệt Hỏa Tiên Tôn, trong mắt không khỏi sinh ra một tia nghi hoặc.
"Ta không biết ngươi đang nói cái gì, nếu trước giờ chúng ta không có oán thù, vậy thì đường ai nấy đi đi. Lệ đạo hữu, chúng ta đi thôi..." Thần sắc Nhiệt Hỏa Tiên Tôn không thay đổi nói.
"Hỏa đạo hữu, chẳng lẽ qua nhiều năm như vậy, ngươi lại không muốn quay về nhìn tông môn một chút?" Hồ Tam bỗng nhiên cao giọng, nói.
"Ngươi... Trở về thì thế nào, bất quá đều là cảnh thê lương đổ nát mà thôi. Ta thực không rõ, chuyện cũ như khói mây, vì sao các ngươi lại không chịu buông bỏ?" Nhiệt Hỏa Tiên Tôn nghe vậy ngừng lại, trầm mặc một hồi lâu, sau đó khôi phục lại, nói.
Tuy Hàn Lập nghe qua giống như rơi vào một mảnh sương mù, nhưng cũng có thể nhìn ra hai người trước mắt này không có ác ý, lập tức thu trường kiếm trong tay vào.
"Hỏa đạo hữu, không phải chúng ta không chịu buông, mà là Thiên Đình vẫn luôn theo đuổi không bỏ. Vì sao Hỏa Diệp Tông bị Tiên Cung không ta cũng sẽ không mạo hiểm đi tới Hắc Sơn Tiên Vực, sáng lập Hỏa Diệp Tông để che dấu tai mắt người." Nhiệt Hỏa Tiên Tôn thở dài một tiếng, nói ra.
"Nói như vậy, Nhiệt Hỏa đạo hữu một mực ẩn cư Nhàn Vân Sơn, đồng dạng cũng là vì che giấu tung tích?" Hàn Lập đột nhiên hỏi.
"Cũng không hoàn toàn như thế, sở dĩ hơn phân nửa thời gian đều lưu lại Dã Hạc Cốc, là vì ta ở chung hoà hợp với tính cách bọn Đoạn đạo hữu, lại không nghĩ tới cuối cùng Nhàn Vân Sơn vì ta mà bị liên lụy." Đáy mắt Nhiệt Hỏa Tiên Tôn lộ ra vẻ áy náy, nói ra.
"Đạo hữu không nên tự trách, Tiên Cung đã muốn ra tay với Nhàn Vân Sơn cũng không phải ngày một ngày hai rồi, trong đó hơn phân nửa nguyên nhân là vì muốn quét sạch thế lực Luân Hồi Điện chúng ta ẩn nấp trong đó." Hồ Tam cười cười, sau đó nói như thế.
"Ta có một chuyện không rõ, lúc trước trong cốc chúng ta có một vị đạo hữu bị tập kích trọng thương, không biết là người Luân Hồi Điện các ngươi hay là người Tiên Cung gây ra?" Hàn Lập chuyển chủ đề hỏi.
"Ngươi nói là người trên Thanh Phong Nhai kia? Tổn thương hắn là một gia hoả cầm một cái ô màu đỏ, trang điểm như đàn bà, thoạt nhìn không giống người Hắc Sơn Tiên Cung, lại giống thủ hạ giám sát tiên sứ hơn." Hồ Tam nhìn về phía Hàn Lập, nói ra.
"Nói như vậy, người ra tay cứu hắn chính là ngươi rồi hả?" Hàn Lập nhíu mày, hỏi.
"Ta xem tiểu tử kia còn có mấy phần cốt khí, thà tự bạo thức hải cũng không để bị sưu hồn, liền ra tay giúp hắn một chút. Bất quá ta cũng không nghĩ tới, các ngươi lại có thể cứu hắn sống lại, bội phục, bội phục." Hồ Tam sờ lên cằm, vừa khen vừa thở dài, nói.
"Hồ Tam, có vẻ hơi lạc chủ đề rồi, hay là trước nói chính sự cái đã." Lúc này, Thạch Xuyên Không bỗng nhiên dừng một chút, mở miệng nhắc nhở.
"Hắc hắc, bệnh cũ lại tái phát. Thế nào, Nhiệt Hỏa đạo hữu, nếu như Thiên Đình đã tìm được tung tích ngươi, ngày sau ngươi cũng không thể sống an ổn qua ngày rồi, còn không bằng kết làm minh hữu với chúng ta, cùng nhau trước đi tìm di tích Chân Ngôn môn. Về sau ta có thể dẫn tiến ngươi gia nhập Luân Hồi Điện chúng ta, được Luân Hồi Điện che chở, ngươi xem thế nào?" Hồ Tam cười khan một tiếng, lại hỏi.
Nhiệt Hỏa Tiên Tôn nghe vậy, mặt lộ vẻ do dự, không có nóng lòng đáp ứng.
"Tuy di tích Chân Ngôn môn khó tìm, nhưng cũng không phải không có đạo hữu gia nhập liên minh, nếu thật sự có chỗ khó, chúng ta sẽ không cưỡng cầu, chỉ là người của Thiên Đình chưa hẳn dễ nói chuyện như chúng ta vậy." Mặt Thạch Xuyên Không lộ vẻ vui vẻ, mở miệng nói ra.
"Thạch đạo hữu nói không sai, người Thiên Đình tất nhiên sẽ theo ngươi không bỏ, lần sau ngươi chưa hẳn có thể trốn được. Ngươi không phải cũng muốn giải khai bí ẩn Chân Ngôn môn bị diệt năm đó? Chúng ta hợp tác tuyệt đối là hai bên được lợi." Hồ Tam tiếp tục khuyên bảo.
Hàn Lập nhìn hai người giả trang, một người mặt đỏ, một người mặt đen thay nhau khuyên bảo, trong lòng cười lạnh không thôi, nhưng cũng không có mở miệng nói thêm cái gì, dù sao việc này cũng không quan hệ với hắn.
"Lui một vạn bước mà nói, không phải ngươi muốn Di La lão tổ lưu lại Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết bị người Thiên Đình đoạt đi chứ?" Hồ Tam nói một câu kia, như là một cái búa tạ đập vào ngực Nhiệt Hỏa Tiên Tôn, làm đồng tử của lão không khỏi lớn lên một vòng to.
"Không cần kinh ngạc như thế, loại tin tức này, người Luân Hồi Điện bọn hắn rất linh thông đấy. Thiên Đình vẫn luôn muốn tiến vào di tích Chân Ngôn môn, một trong những nguyên nhân chủ yếu chính là bộ Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết này." Thạch Xuyên Không vừa cười vừa nói.
"Các ngươi thì sao? Mục đích của các ngươi chẳng phải là bộ công pháp này sao?" Nhiệt Hỏa Tiên Tôn cười lạnh, hỏi.
"Thay vì nói mục đích của chúng ta là vì đạt được bộ công pháp kia, còn không bằng nói chúng ta vì không để bộ công pháp kia rơi vào tay Thiên Đình. Bất kể thế nào, về mặt lợi ích, chúng ta đều có lợi đấy." Hồ Tam cũng không phủ nhận, vừa cười vừa nói.
"Tốt! Ta đáp ứng kết minh cùng các ngươi." Nhiệt Hỏa Tiên Tôn nghe vậy, trầm mặc một lúc lâu, gật đầu nói ra.
"Hặc hặc, Nhiệt Hỏa đạo hữu, đây mới là hành động sáng suốt đấy, ta cũng thích trao đổi với người thông minh a." Hồ Tam nghe vậy, phủi tay nói.
"Chậm đã! Muốn ta gia nhập, còn cần đáp ứng ta một điều kiện." Lúc này, Nhiệt Hỏa Tiên Tôn bỗng nhiên nói ra.
"Đạo hữu cứ nói." Lông mày Hồ Tam chau lên, nói ra.
"Lần này Lệ đạo hữu vì cứu ta, ra tay giết người Tiên Cung, đã bị ta kéo xuống nước, vì vậy lần này hành động phải mang theo hắn mới được." Nhiệt Hỏa Tiên Tôn liếc nhìn Hàn Lập, nói ra.
"Việc này sao..." Hồ Tam nghe vậy, có chút chần chờ nói.
"Hồ Tam, ta cảm thấy không vấn đề. Thông qua mấy ngày qua chúng ta quan sát, có thể thấy vị Lệ đạo hữu này không phải là người Thiên Đình, mời hắn gia nhập cũng không phải là không thể." Thạch Xuyên Không bỗng nhiên mở miệng nói ra.
"Nếu như Thạch huynh cũng nói như vậy, vậy thì mời Lệ đạo hữu gia nhập cùng chúng ta." Hồ Tam gật đầu nói.
"Đa tạ hảo ý chư vị, lúc trước Lệ mỗ cứu Nhiệt Hỏa đạo hữu, chỉ là do quen biết, cũng là vì báo ân năm đó dẫn tiến làm trưởng lão tông môn. Còn về di tích Chân Ngôn môn theo lời các ngươi nói thì ta thật không có hứng thú. Náo nhiệt này, ta sẽ không tham gia." Hàn Lập bỗng nhiên hơi ôm quyền, mở miệng nói ra.
Cả ba người nghe vậy, mặt lộ vẻ ngoài ý muốn.
"Lệ đạo hữu, có lẽ ngươi còn không biết thế lực Luân Hồi Điện khổng lồ như thế nào, đoạn đường này nếu đồng hành cùng bọn họ, có thể mượn nhờ tài nguyên cùng lực lượng của bọn họ, có thể tránh đi rất nhiều phiền toái, thậm chí có thể bình an ly khai Hắc Sơn Tiên Vực. Cho dù ngươi không muốn đi đến di tích Chân Ngôn môn, đi theo bọn hắn đến địa phương an toàn rồi tách ra cũng không phải là không được." Trên mặt Nhiệt Hỏa Tiên Tôn hơi lộ ra vẻ lo lắng, truyền âm cho Hàn Lập nói.
"Nhiệt Hỏa đạo hữu, ngươi cũng biết, bây giờ ta đang bị sát suy chi kiếp quấn thân, ứng phó việc này cũng đã lao tâm khổ trí quá độ rồi, thật sự không còn dư thừa tinh lực ứng đối sự tình khác. Người Tiên Cung lùng bắt chủ yếu vẫn là ngươi, ta chỉ cần cẩn thận một chút, sẽ không có đại phiền toái, nên ta không tham dự chuyện này." Hàn Lập không có truyền âm, mà trực tiếp mở miệng nói ra.
Đối với thế lực rất mạnh của Luân Hồi Điện, trong lòng của hắn tự nhiên biết rõ, hắn cũng có thể nghe được, Nhiệt Hỏa Tiên Tôn hoàn toàn chính xác là vì tốt cho hắn.
Bất quá trước mắt tâm tư hắn đều tập trung vào việc làm cách nào loại trừ sát khí, đối với việc tìm kiếm di tích cũng không có quá nhiều hứng thú, chỉ vì di tích kia là của Chân Ngôn môn, hắn mới do dự như thế. Bất quá xuất phát từ sự lo lắng quá nhiều, hắn vẫn quyết định không trôi vào vũng nước đục này.
💬 Bình luận chương