Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch Phàm Nhân Tông
Theo trong miệng Hồ Tam lẩm bẩm, điểm lên tinh cầu mấy cái, bên ngoài tinh cầu lập tức toả ra một tầng tinh quang bảy màu, vòng qua một cái liền bao phủ tất cả mấy người Hàn Lập vào trong.
Tinh quang chớp động một chút, thân ảnh mấy người Hàn Lập liền biến mất ở chỗ này, khí tức cũng hoàn toàn che đậy vào.
"Hồ Tam đạo hữu đang thi triển huyễn thuật?" Hàn Lập nghi ngờ hỏi.
"Cứ xem như thế đi, tầng tinh quang này không thể va chạm vào cấm chế, nếu không sẽ lập tức hiện ra dấu vết hoạt động. Thời gian chúng ta không nhiều lắm, tranh thủ thời gian hành động đi." Hồ Tam gật đầu nhẹ, thúc giục.
Dứt lời, mấy người ở trong tầng tinh quang này, nghênh ngang đi tới phía dưới chân tường thành màu đen kia.
Toàn bộ hành trình quả nhiên không gây chú ý chung quanh chút nào, những tên thủ vệ U Nô kia cứ đứng thẳng tắp nơi đó, một tia chấn động trong ánh mắt cũng không phát sinh.
Hàn Lập thấy vậy, trong nội tâm thoáng buông lỏng.
"Nơi đây không sai biệt lắm a?" Hồ Tam nói.
"Chậm đã, ta phải bố trí một chút."
Trong khi nói chuyện, Thạch Xuyên Không bắt đầu lật tay lấy ra từng khối trận bàn và từng quả Cấp Sát Mặc Thạch bố trí trên mặt đất.
"Ngươi lại sử dụng thứ này để bày trận? Trước kia ta còn tưởng ngươi mua là vì miếng Yêu Đan kia chứ." Hàn Lập thấy vậy, hơi ngẩn ra nói.
"Bố trí không gian pháp trận, chú ý vị trí địa lý tiện lợi, đương nhiên là ngay tại chỗ đó lấy tài liệu cho tiện một chút, dù sao có Ma Quang đạo hữu tại đây, ta dạy hắn một chút phương pháp thúc giục là được." Thạch Xuyên Không cười cười nói ra.
Dứt lời, gã liền tiếp tục vùi đầu bố trí.
Hàn Lập ở một bên cẩn thận bắt đầu đánh giá, phát hiện Thạch Xuyên Không bố trí pháp trận hết sức phức tạp, thậm chí hơi giống với truyền tống pháp trận, nhưng rõ ràng bất đồng, dùng nhãn lực của hắn cũng nhìn không ra quá nhiều môn đạo trong đó.
"Thạch huynh, đã xong chưa? Ảnh Huyễn Tinh này của ta không thể chống đỡ quá lâu..." Hồi lâu sau, Hồ Tam có chút lo lắng thúc giục.
"Tốt rồi, các ngươi đều đứng vào trong pháp trận đi." Thạch Xuyên Không khảm một khối trận bàn cuối cùng vào trong pháp trận, lau trán một cái, đứng lên nói.
Đám người Hàn Lập nghe vậy, lập tức dời bước tiến vào trong pháp trận, là một vòng tròn không lớn, vừa vặn đủ năm người bọn hắn đứng.
"Thúc giục ngược lại cũng không khó, một lát các ngươi tận lực thu liễm khí tức, ta sẽ che lấp chấn động pháp trận tường thành." Ma Quang nghe Thạch Xuyên Không nói phương pháp thúc giục trận pháp, sau đó gật đầu, nói ra.
Sau đó, gã giơ lên một ngón tay, đầu ngón tay lập tức có sát khí cuồn cuộn tuôn ra, như từng sợi khói đen xoay tròn, bao tất cả năm người bọn họ vào trong.
Ngay sau đó, chợt nghe một hồi thanh âm ngâm tụng từ trong miệng Ma Quang truyền ra, từng vòng chấn động không gian lập tức từ pháp trận dưới chân mọi người sinh ra, lại bị sát khí vờn quanh bốn phía gắt gao ngăn trở, không lan ra nửa điểm.
"Đi." Một tiếng quát nhẹ vang lên, huyễn ảnh tinh quang của Hồ Tam đồng thời bạo liệt.
Mấy thân ảnh trong pháp trận đồng thời vặn vẹo một hồi, biến mất không thấy gì nữa.
Trên tường thành, một gã U Nô nheo mắt, cảm giác được cái gì đó vội nhìn lại dưới tường thành, chỉ thấy chỗ đó tựa hồ nổi lên một hồi gió lốc, xoáy lên một mảnh bụi đất màu nâu xám.
Gã vội vàng thả thần thức quét qua chỗ đó, nhưng không phát hiện chút dị thường nào.
Mà cấm chế pháp trận trên tường thành cũng không sinh ra nửa điểm chấn động, gã lắc đầu, thần sắc trên mặt lại hờ hững, khôi phục bộ dạng như cũ.
Bên kia, trên đường nhỏ lót một mảnh gạch màu nâu xanh, thân ảnh mấy người Hàn Lập hiển hiện ra, lập tức thân hình chớp động một hồi, vô thanh vô tức tiến về phía trong thành.
Có lẽ do Tam Vực Hội Minh đang cử hành, nên bên trong Bách Tàng khu tựa hồ cũng hiu quạnh, kiến trúc phổ biến trong thành không cao, chỉ có một ít tháp cao đứng lặng là công sự, phía trên có một đám U Nô mặc giáp trấn giữ.
Tại một ít ngõ phố trong thành, có thể nhìn thấy nhiều đội U Nô tuần hành qua lại, trong đó người đầu lĩnh ngẫu nhiên còn có thể so với tu sĩ Chân Tiên.
"Đề phòng trong Bách Tàng khu này càng thêm nghiêm mật, chúng ta phải cẩn thận hơn mới được." Ánh mắt Thạch Xuyên Không nhìn quanh vài lần, nói ra.
"Vừa rồi ta để ý quan sát, tình huống bên trong Bách Tàng khu này khác với trong địa đồ khá lớn, rất nhiều vị trí Tuần Vọng Tháp cũng không có cho ta dò xét tình huống bên trong?" Hàn Lập có được bí pháp, nhưng cũng không vui mừng, nhíu mày truyền âm hỏi.
Nhưng giờ phút này Thạch Khinh Hậu lại yên lặng, tựa hồ không muốn đáp lại.
Ánh mắt Hàn Lập hơi trầm xuống, chần chờ một chút, sau đó vẫn quyết định thả ra một luồng thần thức, lần nữa thẩm thấu vào trong vách tường.
Trong vách tường lập tức lộ ra một cỗ vô hình chi lực, ngăn cản thần thức tiến lên.
Ánh mắt của hắn chớp lên, sau đó vận chuyển phương pháp phá giải cấm chế.
Nguyên bản cấm chế chi lực cứng cỏi nhanh chóng trở nên mềm xốp, sau đó hòa làm một thể với thần thức của hắn.
Ngay sau đó "Phốc" một tiếng, thần thức hắn dễ dàng thẩm thấu vào, thấy được tình huống bên trong.
Ánh mắt Hàn Lập hơi lóe lên, nhưng lập tức khôi phục lại.
Chỗ bên trong mà hắn đang dò xét là một cái ao nước lớn chừng hai ba mươi trượng, trong ao đổ đầy chất lỏng màu xám trắng, giờ phút này cuồn cuộn kịch liệt giống như đang đun sôi.
Trong ao thình lình ngâm bốn cái lồng sắt ngăm đen, trong đó nhốt hai đầu dị thú Hôi Giới, còn có hai dị tộc đầu mọc sừng trâu, không biết là chủng tộc gì.
Trong miệng hai Hôi Thú phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, ra sức giãy giụa trong lồng sắt, muốn phá lồng chui ra. Thế nhưng lồng sắt kiên cố dị thường, một mực giam hai dị thú bên trong.
Mặt khác hai Dị tộc sừng trâu kia không có giãy giụa kêu la gì, thân thể tựa hồ cứng ngắc, nằm im trong lồng, chỉ có con mắt ngẫu nhiên còn chuyển động thoáng một chút, biểu hiện ra chúng vẫn còn sống, nhưng thần sắc cũng cực kỳ ngốc trệ.
Hai Dị tộc này tựa hồ bị ngâm trong ao này quá lâu, thân thể hiện ra màu xám trắng, thoạt nhìn có chút quỷ dị.
Trừ những thứ đó ra, còn có hai tên U Nô đứng ở ao nước, chú ý quan sát tình huống trong ao.
Trong nội tâm Hàn Lập kinh ngạc một hồi, bất quá cũng không có nhìn nhiều nơi này, lại tiếp tục lan thần thức tiến vào bên trong bức tường kế tiếp.
Trong bức tường này không phải là ao nước, mà là một bếp lò to lớn cao chót vót, dưới lò thiêu đốt hoả diễm màu xám cuồn cuộn, nhưng không tản mát ra chút khí tức cực nóng nào, ngược lại tán phát ra từng trận âm hàn rét thấu xương.
Mà bên trong hỏa lò, thình lình treo mấy dị tộc Hôi giới màu xám trắng, hoặc là Hôi Thú.
Từng cỗ hôi quang từ trong lò tuôn ra, nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể những Dị tộc, Hôi Thú này.
Thân thể những Dị tộc Hôi Thú này nhanh chóng phồng lên, phảng phất như bị bơm hơi, bên trên làn da hiện ra từng đạo hoa văn quỷ dị.
Thần thức Hàn Lập dừng lại ở chỗ này một chút, sau đó tiếp tục lan tràn sâu vào bên trong, trong nháy mắt xem xét mười mấy bức tường màu đen, trong mỗi bức tường đều có một loại phương pháp luyện thể đặc biệt, hoặc nấu nước, hoặc hỏa thiêu, hoặc dùng kịch độc rèn luyện.
Những Hôi Thú Dị tộc bị rèn luyện bên trong những bức tường này, thân thể không ngừng biến hóa, hóa thành các loại hình người, hình thú, quái vật.
Khí tức những quái vật này so với trước lớn hơn rất nhiều, nhưng đã mất đi thần trí, biến thành từng cỗ khôi lỗi thần sắc mờ mịt, một đám bị nhốt bên trong lồng sắt to lớn, chồng chất đến bức tường cuối cùng.
💬 Bình luận chương