Đả tự: Tudu – Truyện FULL
"Sao, không ngờ việc này lại lan truyền ra nhanh đến như vậy, nhưng chỉ sợ là làm cho bọn hắn phải thất vọng, Chân Hồn Đan kia đã sớm bị ta đổi cho mấy vị Đại Thừa Linh Giới khác rồi, cho dù có thừa thì tất nhiên là ta cũng đã sử dụng từ lâu, tuyệt đối không thể có chuyện mang trên người được." Hàn Lập nghe vậy cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, ngược lại cười ha ha trả lời.
"Trao đổi, sớm đã sử dụng! những lời này thì có thể lừa gạt được những người bình thường, nhưng đối với những cường giả chính thức uy trấn thế giới kia mà nóichỉ sợ chẳng có bao nhiêu tác dụng đâu." Điền Phi Nhi sau khi nghiêng đầu liếc nhìn Hàn Lập, giống như cười mà không phải cười nói.
"Tin hay không thì tùy bọn hắn, nếu là người thật sự không biết tốt xấu, ta cũng chẳng thèm quan tâm mặt mũi mà cho chúng nếm một chút đau khổ đâu." Hàn Lập mỉm cười, cũng không thèm để ý nói.
"Khanh khách, xem ra đạo hữu sớm đã có kế sách ứng đối với việc này, tiểu muội lại là người nhiều chuyện rồi. Bất quá Kim Trưởng Lão của bổn tộc nghe nói đến chuyện Chân Hồn Đan, ngược lại là muốn lén gặp mặt Hàn huynh trước một lần đấy." Điền Phi nhi thấy vậy, sau khi lông mày kẻ đen lơ đãng khẽ nhíu một cái, bỗng nhiên cười nói.
"Kim Trưởng Lão, chính là Kim Long Đại Trưởng Lão, người được xưng tụng là Đệ Nhất Nhân Chân Long Tộc!" sắc mặt của Hàn Lập rốt cục hơi đổi rồi.
"Đạo hữu không cần đa tâm! Nguyên vốn Đạo Quả Đại Hội là Long Đảo tổ chức ra một cuộc tụ hội giúp cho các cường giả khác tập trung trao đổi bảo vật cho nhau, tuy nhiên đúng là Kim Trưởng lão cảm thấy hứng thú với Chân Hồn Đan, nhưng tuyệt đối sẽ không lợi dụng dịp Đạo Quả Đại Hội này để cưỡng ép mua bán trao đổi. Nếu như đạo hữu thật sự không muốn mang cái gọi là Chân Hồn Đan kia ra thì tất nhiên là cũng không cần phải gặp Kim Trưởng Lão." Sắc mặt của Điền Phi Nhi nghiêm nghị nói. Bạn đang đọc truyện được địa đã nhắc đến lúc trước thì đạo hữu không thể tùy tiện xâm nhập được. Giờ tiểu muội còn phải đi thực hiện một ít chức trách của chấp sự, không thể tiếp tục đi theo bồi tiếp Hàn huynh rồi." Điền Phi Nhi ở một bên thuận miệng nói vài câu, chợt thần sắc nghiêm nghị nói.
"Đoạn đường này Tiên Tử cũng đã vất vả rồi, dù sao cũng đã đến được nơi này rồi, đạo hữu cứ giải quyết cho tốt hết mọi việc của mình đi." Hàn Lập gật đầu trả lời.
"Trước khi ta đi, chẳng lẽ Hàn huynh không còn muốn nói thêm điều gì nữa?" Điền Phi nhi nghe xong Hàn Lập nói như vậy, không lập tức rời đi, ngược lại giống như cười mà không phải cười hỏi thêm một câu.
"A, sự tình gì? Đạo hữu có chuyện gì thì cứ nói thẳng là được." nội tâm Hàn Lập khẽ động, nhưng trên mặt không biểu lộ ra chút nào nói.
"Hừ, xem ra ta không chủ động nói thì Hàn huynh cũng không có ý định muốn hỏi rồi. Được rồi, đỡ lấy! Ngày trước ta đã từng hứa đáp ứng với ngươi, còn có thể nhờ vào những thứ này mà lấy được Đạo Quả hay không thì vẫn phải dựa vào chính bổn sự của mình rồi." sau khi Điền Phi Nhi trợn mắt nhìn Hàn Lập một cái, tay áo run lên, một khối ngọc giản màu trắng bay ra.
"Ha ha, Tiên Tử thật có lòng! Hàn mỗ phải cám ơn rồi." Hàn Lập hai mắt sáng ngời, không lưỡng lự giơ tay ra bắt lấy ngọc giản vào tay, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng nói.
"Mối nhân tình ngày trước ta đã trả xong, giờ tiểu muội quả thật phải đi trước." sau đó Điền Phi Nhi cũng không nói thêm gì nữa, hơi thi lễ rồi lập tức xoay người đi vào trong đại điện.
Hàn Lập mỉm cười, đợi đến lúc bóng hình Điền Phi Nhi đi vào bên trong đại điện, cũng mới thu lại ngọc giản vừa nhận được vào, sau đó lập tức đi đến một cái truyền tống pháp trận màu trắng đặt ở một nơi hẻo lánh bên trong quảng trường.
Ở gần pháp trận không thấy bất cứ thủ vệ nào, nhưng sau khi Hàn Lập vừa mới tiến vào trong đó, mặt đất gần đó bỗng hiện ra một tấm bia đá cao hơn một trượng, trên đỉnh bất ngờ có một lỗ khảm hình bầu dục.
Hàn Lập đưa mắt nhìn tấm bia đá, ngón tay bên trong tay áo b*n r* một chỉ, một điểm ánh sáng lập tức bắn thẳng ra chui vào trong lỗ khảm.
Chính là miếng Lân Phiến màu bạc mà năm đó Phàn Bào Tử giao cho hắn.
Vật ấy vừa mới khảm nhập trên tấm bia đá, lập tức phát ra một tia chấn động, trực tiếp liên hệ thành một thể cùng với truyền tống pháp trận.
Truyền tống pháp trận vốn đang bất động, lúc này khẽ run lên, bắt đầu phát ra thanh âm trầm thấp vù vù, đồng thời từng sợi tơ bạch quang từ đó lượn lờ tuôn ra.
Hàn Lập thần sắc hơi động, lại đánh ra một chiêu về tấm bia đá, tấm Lân Phiến màu bạc lại bay trở về trong tay áo của hắn.
Lúc này truyền tống pháp trận mới đột nhiên hiện lên vô số phù văn. Hàn Lập ở trung tâm, sau khi mơ hồ một cái liền biến mất không còn bóng dáng.
💬 Bình luận chương