Trong hai năm này, Hàn Lập từng mấy lần đến phường thị bổ sung tài liệu để luyện chế Khôi Lỗi, nên cùng với một số vị đ**m chủ quen mặt nhau. Cho nên sau khi Hàn Lập nghe từ một vị đ**m chủ các chuyện có liên quan và tin tức cần thiết thì cùng Khúc Hồn đến một hiệu sách mang tên "Bạch Môn Các".
Bên trong thư đ**m này quả nhiên còn có tư liệu của tất cả các yêu thú từ trước đến nay ở Loạn Tinh hải, điều này làm cho tâm thần Hàn Lập rất sảng khoái, đem hơn một trăm khối linh thạch để chế gì đó bao phủ.
Cửa lớn của thạch ốc mở một nửa, xuyên qua khe hở họ nghe thấy bên ngoài có một ít âm thanh nói chuyện loáng thoáng, cũng ngãu nhiên có bóng người chớp động. Đang lúc Hàn Lập tò mò đánh giá bốn phía xung quanh thì năm người kia đã rời khỏi Truyền tống trận, một vị lão giả sắc mặt đỏ tía trong đó, đột nhiên quay lại nói với Khúc Hồn:
"Vị đạo hữu này có hứng thú liên thủ không. Đến khi có Yêu Đan, sau khi bán được linh thạch mọi người cùng phân chia" Vị lão giả này là tu sĩ Kết Đan Kỳ trong số năm người kia.
"Không cần, hai người bọn ta có kế hoạch khác! Mấy vị đạo hữu hãy tự bảo trọng nhé!" Khuôn mặt xấu xí của Khúc Hồn không lộ ra vẻ gì khác, nhưng một lời liền cự tuyệt.
Lão giả thấy Khúc Hồn không muốn gia nhập thì lộ ra vẻ hơi thất vọng, thở dài một tiếng nói:
"Thật là đáng tiếc! Nếu có đạo hữu gia nhập cho dù bắt giết Lục cấp yêu thú cũng có mấy phần nắm chắc rồi".
"Xem bộ dáng của hai vị đạo hữu, chắc là lần đầu tiên tới yêu thú đảo phải không! Tại hạ cho nhị vị một lời khuyên, nơi đây chẳng những phải cẩn thận yêu thú cấp cao, mà còn càng phải cận thận một ít bại hoại và tà tu đánh lén. Có thể nói, nếu liên hệ mấy đạo hữu cùng hành động một lúc thì tốt hơn. Tại hạ luôn luôn hoan nghênh đạo hữu gia nhập nhóm chúng ta" Nói xong, lão giả liền dẫn theo mấy người khác đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Hàn Lâp im lặng một lát, đột nhiên khẽ cười một tiếng, rồi mang theo Khúc Hồn đi ra ngoài.
"Đây là?" Hàn Lập có chút ngạc nhiên nhìn các thứ ngoài thạch ốc. Có thể nói địa phương trước mặt Hàn Lập là phố nhỏ cũng không sai, bởi vì phụ cận chẳng những có cửa hiệu tạp hóa, pháp khí đ**m, phù lục đ**m, thậm chí còn có mấy nơi thu mua hàng hóa, bên trong mỗi cửa hàng đều có một gã chưởng quỹ uể oải ngồi đó.
Các cửa hàng này rất đơn sơ, không phải dùng nhiều khối đá thô chất lên nhau mà thành thì chỉ mấy mảnh gỗ ghép lại với nhau, thật sự đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn nữa. Hàn Lập hoài nghi, nếu có một trận gió lớn thổi qua, các cửa hàng này còn có thể sót lại chút một chút tàn tích nào không. Hơn nữa ở ngã tư đường này, căn bản lấy căn thạch ốc hắn vừa mới đi ra làm trung tâm, trong khuôn viên nhỏ này, đông một tòa nhà, tây một gian hang xây dựng rất lung tung làm cho người ta nhìn vào vô cùng không thoải mái.
💬 Bình luận chương