Hàn Lập ở lại tàng kinh các của Thiên Phù Môn ba ngày ba đêm, đem tất cả điển tịch chế phù xem qua một lần, bên trong quả thật cũng có không ít bí thuật chế phù độc đáo. Hắn cũng không khách khí đem những bí thuật này phục chế giữ lại phòng về sau có thời gian rảnh tập trung nghiên cứu một phen. (photo rõ lắm." Nam tử họ Thường tựa hồ đối với chuyện này hiểu biết không ít, sau một hồi lưỡng lự đã trả lời.
"Thế là được!" Hàn Lập hài lòng gật đầu.
Đám tu sĩ trong đại điện thấy thần sắc Hàn Lập dịu xuống tâm thần cũng khẽ buông lỏng.
Lúc này lão giả họ Ôn cùng hai người còn lại trao đổi ánh mắt, đột nhiên thử hỏi:
"Hàn tiền bối tu vi kinh người, chẳng biết người trước kia tiềm tu ở đâu, là trưởng lão đại phái nào?"
"Hắc hắc, Hàn mỗ xuất thân ở một nơi hẻo lánh, cũng không phải là trưởng lão gì ở Đại Tấn cả!" Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, liếc mắt nhìn ba người rồi khẽ cười trả lời.
Bị ánh mắt như đã hiểu rõ mọi việc của Hàn Lập đảo qua, đám người Ôn lão giả trong lòng nhất thời nhảy dựng nhưng sau khi nghe câu trả lời lại không khỏi kinh hỉ.
"Tiền bối đã nghiên cứu qua hàng linh phù của tệ môn, chẳng biết người thấy loại chế phù thuật này thế nào, có hợp nhãn người không?" Sau khi chần chờ một lúc lão giả họ Ôn lại cẩn thận hỏi.
"Ôn đạo hữu muốn nói gì cứ nói thẳng, không cần vòng vo làm gì. Chẳng lẽ ngươi muốn mời ta nhập phái?" Hàn Lập thở dài, không chút khách khí nói.
"Tiền bối xin đừng hiểu lầm, vãn bối không dám hy vọng gì xa vời. Vãn bối chỉ muốn hỏi, tiền bối có nguyện ý làm khách khanh trưởng lão của ba phái hay không?" Nghe khẩu khí của Hàn Lập có chút biến đổi, Ôn lão giả cả kinh, cũng bất chấp hết thảy nói toạc ra.
"Khách khanh trưởng lão?" Hàn Lập đầu tiên sửng sốt, sau đó hai mắt híp lên.
Chuyện về khách khanh trưởng lão trong các phái Hàn Lập tự nhiên cũng hiểu biết một chút. Đây giống như việc một vài tông môn nhỏ bé tại Đại Tấn quốc tìm kiếm một vài vị tán tu cao giai an bài vài chức vụ đặc thù.
Tuy rằng hai cái tên nghe không khác gì nhau nhưng thực tế lại khác nhau nhiều lắm.
Khách khanh trưởng lão đối với các tiểu tông môn này mà nói chẳng qua là một trưởng lão trên danh nghĩa mà thôi, vừa không chịu ước thúc của tông môn cũng sẽ không phải nghe theo mệnh lệnh của ai trong môn phái, tác dụng duy nhất của họ là lúc các tiểu tông môn này gặp vài phiền toái nho nhỏ thì các khách khanh trưởng lão này sẽ danh chính ngôn thuận ra tay giúp đỡ một phần.
Nhưng loại giúp đỡ này cũng không phải là cái gì cưỡng chế mà còn phụ thuộc vào tâm tình của các vị khách khanh trưởng lão. Đương nhiên để báo đáp, khách khanh trưởng lão trong các tông môn này lại được đãi ngộ không kém gì các trưởng lão bình thường, thậm chí còn có lúc hơn xa.
Sở dĩ xuất hiện tình huống như thế bởi vì tại Đại Tấn các tiểu tông môn thật sự rất nhiều, mà tu sĩ Nguyên Anh kỳ lại vô cùng hiếm có. Không chỉ các tiểu tông môn mà các tông môn tầng trung cũng có thể sẽ gặp một giai đoạn không còn một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào tọa trấn. Dưới tình huống như thế tự nhiên họ chỉ còn cách cố hết sức mượn lực của các tán tu Nguyên Anh kỳ làm chỗ dựa, đợi đến lúc thực lực tông môn an ổn.
Chẳng qua bình thường các tán tu này cũng vô cùng khinh thường các tông môn này, đừng nói đến việc gia nhập chịu ước thúc. Nhưng nếu các tông môn này nhả ra một chút chỗ tốt đương nhiên cũng có lúc khiến bọn họ động tâm, vì thế mới xuất hiện khách khanh trưởng lão, loại chức vị không hề có ở Thiên Nam.
💬 Bình luận chương