
Đánh giá của bạn:
Mẫu thân qua đời chưa đầy một năm, phụ thân đã không chờ nổi mà vội vàng lập thiếp thất làm chính thê. Từ đó về sau, Trình Yên phải sống nhờ dưới tay mẹ kế, cuộc sống nương tựa hết sức gian nan. Hôn ước từ thuở bé trở thành cọng rơm cứu mạng giúp nàng thoát khỏi "hố lửa" ấy. Nàng lớn lên theo khuôn phép, suốt ngày thấp thỏm lo sợ hôn ước có biến cố. Cũng may, Việt Quốc Công phủ giữ lời hứa. Đến khi nàng vừa cập kê, họ liền sai bà mối đến định ra ngày thành thân. Sau khi thành hôn, Trình Yên mới biết thì ra trong lòng Việt Hoàn đã có người mình yêu. Chẳng qua do hôn ước từ nhỏ nên hắn mới cưới nàng, và cũng vì vậy mà lỡ mất người trong lòng. Đêm tân hôn, Việt Hoàn đối đãi với nàng rất xa cách, lạnh nhạt dặn dò nàng chớ có hành động gì vượt quá khuôn phép. Trình Yên dù trong lòng tủi thân, cũng không nói một lời, lặng lẽ đồng ý. Từ đó, hai người sống với nhau như khách, ngày tháng bình đạm nhưng cũng yên ổn trôi qua. Việt Hoàn, thế tử của Việt Quốc Công phủ, dung mạo xuất chúng, năng lực vượt trội. Khi tuổi còn trẻ đã giữ chức vị quan trọng trong triều, là đối tượng mà vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành ngưỡng mộ. Chỉ tiếc là đã có hôn ước từ sớm, khiến không ít người thở dài tiếc nuối. Việt Hoàn từ nhỏ đã biết mình có một vị hôn thê, là con gái của bạn thân mẫu thân. Mẫu thân hắn thường kể rằng, dì ấy đáng thương, gả nhầm người, tuổi còn trẻ đã bị cẩu nam nữ hãm hại đến mất mạng, để lại con gái mồ côi không nơi nương tựa. Bà luôn nhắc nhở hắn rằng sau này thành thân phải đối xử tốt với thê tử. Việt Hoàn nghe mãi cũng cảm thấy phiền, nhưng vẫn không có ý định thất hứa. Nào ngờ nghe được rằng vị hôn thê kia lấy danh nghĩa Việt Quốc Công phủ để ỷ thế hiếp người, hắn liền sinh lòng khinh thường, cho rằng nàng là loại người ham hư vinh.