Ta không nói nhiều, vén cổ áo để lộ dấu bớt cánh chim.“Gia gia, người nhìn cho rõ. Đây là phượng mệnh. Ta đã gả cho Tiêu Hành Triệt, nếu ta là phượng mệnh thì chàng chính là chân mệnh thiên tử. Mạnh gia đứng sai một bước là mất tất cả.”
Tổ phụ tức run người nhưng không phản bác được.
Ta rút kiếm đặt lên cổ ông:“Gia gia, người không đồng ý cũng phải đồng ý.”
Ông vừa giận vừa bất lực:“Giỏi lắm, người phản nhà lại là con gái nhà Mạnh.”
Nhưng cuối cùng ông vẫn đưa lệnh điều binh cho ta.
“Muốn điều binh thì tự con đi. Đến Phàn Thành cho thiên hạ thấy nữ nhi nhà Mạnh không dễ động vào.”
Ta hiểu ý ông.
Đây không chỉ là cứu người, mà còn là cho ngươi phú quý. Chỉ cần giết Tiêu Hành Triệt, ta sẽ cưới ngươi.”
Bên ngoài tiếng chém giết càng lúc càng gần.
Đúng lúc đó, Mạnh Viện xông vào, đâm trâm vào cổ hắn.
Triệu Kiền gào lên, đá nàng ra:“Tiện nhân!”
Hắn lao tới định giết nàng.
Ta nhặt kiếm, đâm thẳng từ phía sau.
Hắn quay đầu, ánh mắt không tin nổi:“Thư nhi… vì sao…”
Ta lạnh giọng:“Ngươi không xứng.”
Hắn gục xuống.
Quân địch tan rã.
Ta đỡ lấy Mạnh Viện:“Đa tạ tỷ.”
Nàng cười buồn:“Chỉ cần muội sống tốt là được.”
Ta gật đầu:“Ta sẽ sống tốt.”
Ngay lúc đó Tiêu Hành Triệt chạy tới.
Hắn ôm chặt ta, gần như không dám buông.
Giang Dũ đứng sau nhìn cảnh đó, cười ngốc:“Quả nhiên là trời sinh một đôi.”
Tiêu Hành Triệt sau này trở thành thiên hạ chi chủ.
Hắn dần ổn định hơn, khí chất cũng trầm lại, không còn ai dám gọi hắn là quái vật.
Nhưng trong nhà thì vẫn loạn.
Giang Dũ chạy tới than thở:“Hoàng hậu, đại công tử đốt hoàng lăng, nhị công tử giả bệnh, tiểu công chúa còn bắt người nhà An Quận vương…”
Tiêu Hành Triệt thở dài.
“Giang Dũ, giao cho khanh.”
Ta chỉ cười.
Ba đứa nhỏ đúng là copy y nguyên cha chúng.
Giang Dũ gần như tuyệt vọng.
Ta ho nhẹ một tiếng.
Hắn giật mình hoảng hốt.
Ta vội nói:“Không phải mang thai, chỉ là ăn nhiều.”
Tiêu Hành Triệt không quan tâmHắn kéo ta đi ngắm hoa, như thể cả thiên hạ cũng không quan trọng bằng ta.
Hắn nói thích con cái.Nhưng thật ra hắn chỉ thích nhất là ta.
💬 Bình luận chương