Một nửa khách khứa ở đây là do Thái hậu phái đến xem trò cười của ta.
Chỉ mong ta vạn kiếp bất phục, lời nói ra tự nhiên chẳng câu nào dễ nghe.
Đó là một tiểu cô nương kiêu căng quá mức. Nàng dựa vào sự che chở và sủng ái của phò mã, cong môi nhìn ta:
“Ta chỉ lỡ vào họa thất của điện hạ, hoảng sợ làm đổ đèn dầu, mới đốt cháy cả phòng kỷ niệm của điện hạ.”
Nàng cắn môi, ôm tay Bùi Bình Tân, bĩu môi oán trách:
“Ta chỉ là nhìn không thuận mắt. Nàng đã gả cho huynh, lại còn giữ cả phòng tranh của nam nhân khác.”
“Rõ ràng là không để huynh vào mắt.”
Ánh mắt Bùi Bình Tân lạnh lẽo, nhìn như thay nàng biện hộ, nhưng từng chữ đều ngưng tụ uy áp:
“Biểu muội chỉ là quá bảo vệ ta. Dù sao, có nam nhân nào dung nổi thê t.ử mình trong lòng trong mắt đều là người khác. Nàng cũng là vì giữ thể diện cho ta với tư cách phu quân. Mong điện hạ nể mặt Thái hậu, chớ nổi giận.”
Ta gật đầu.
Ta, Đại công chúa trên vạn người, hà tất vì một tiểu cô nương mà nổi giận?
Ngay khi xoay người, ta rút kiếm.
Xoẹt một tiếng.
Mũi kiếm xuyên qua lòng bàn tay phò mã đang đưa ra cản, một nhát cắt đứt cổ họng tiểu cô nương.
Trong tranh chữ của ta có độc. Nàng trúng chiêu, tay chân tê dại, không kịp tránh, chết dưới lưỡi kiếm ta.
Ta khinh miệt nhìn Bùi Bình Tân:
“Ngươi muốn chỉnh phu cương, nhưng bản cung chỉnh là triều cương.”
“Trước quân thần, sau phu thê. Tôn nghiêm của ngươi, trong mắt bản cung không đáng một đồng.”
Rắc một tiếng.
Xe ngựa dừng gấp giữa phố lớn, kéo tâm trí ta trở về.
Ta còn chưa vén rèm, đã nghe giọng khóc của phu nhân Vĩnh Ninh hầu:
“Công chúa là muốn ép con ta đi chết sao!”
Ta vén rèm, đối diện ánh mắt bà ta.
“Điện hạ vì sao giếc thân nhân ta, làm nhục cốt nhục ta? Là thấy Hầu phủ không người, hay thấy cô nhi quả mẫu dễ bắt nạt?”
“Nếu điện hạ quyết ý ép chúng ta đi chết, thì cứ bước qua xác ta!”
Lại giở trò khóc lóc trước mắt người khác.
Bọn họ còn chưa chán, ta đã chán rồi.
Ta lạnh lùng nói:
“Thân nhân của ngươi làm nữ nhân nhà ngươi mang thai, làm nhục hoàng thất, tổn hại thiên uy.”
“Ta chưa giếc hắn để trút giận, ngươi đã nên tạ ân ta thủ hạ lưu tình.”
“Tránh ra. Bản cung phải vào cung!”
Hầu phu nhân nghẹn lại, vẫn cố cãi:
“Ta không tin!”
“Chuyện trong phủ công chúa chẳng phải một mình người định đoạt sao, ta làm sao biết thật hay giả.”
“Ta—”
Bà ta chưa nói hết, ta đã nghe đủ.
Ta giật roi ngựa từ tay phu xe.
Chát!
Một roi quất văng phu nhân yếu ớt kia ra xa mấy trượng.
Thấy bà ta đập vào sạp hàng ven đường, phun một ngụm máu rồi im bặt, ta mới quay vào xe.
Ta gọi Lăng Vân:
“Nhớ kỹ, tình trạng thảm hại của Hầu phu nhân, từng chữ từng câu đều phải bẩm lại cho Thái hậu.”
Dù sao, bà ta từng ký thác bao kỳ vọng vào Hầu phủ.
Kết cục lại là một bại cục tan tành.
…
💬 Bình luận chương