“Ồ ? Là câu chuyện như thế nào ?”
“Hehe, ngươi biết không, trước kia Vũ Hoan Hoan từng là một kẻ điên tình đó.”
Lam Nguyệt hơi kinh ngạc, nàng quả thực không thể tưởng tượng được nữ tử kiêu ngạo như vậy lại có thể là người điên tình trong lời của Kiến Tâm. nàng có chút hoài nghi nói:
“Thật sự ?”
Kiến Tâm nghe giọng điệu đầy ngờ vực của Lam Nguyệt, Kiến Tâm quả thực tức chẳng muốn nói, nàng hừ một tiếng, vừa định mở miệng, một giọng nữ đã vang lên phía sau:
“Có thời gian bàn tán sau lưng người khác, cũng không tự xem lại thực lực của bản thân.”
Gương mặt Kiến Tâm cứng đờ, không khỏi xoay người nhìn lại. Quả nhiên là Vũ Hoan Hoan đang đứng phía sau. Mấy lời nàng vừa nói, có vẻ bọn họ đều nghe được cả rồi. Kiến Tâm có chút chột dạ xoay người lại, nàng sờ sờ mũi. Tiết Thanh Hàn ngồi bên cạnh nhìn bộ dạng chột dạ của nàng, hơi nhếch môi, chậm rãi uống một ngụm trà, cũng không nói gì thêm. Kiến Tâm trừng mắt nhìn hắn một cái, mặc dù hắn không nói gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự khinh bỉ của hắn trong nụ cười kia.
Lam Nguyệt nhìn nữ tử một thân y phục nóng bỏng trước mắt, cũng nhân cơ hội tiếp xúc này cẩn thận đánh giá nàng.
Vũ Hoan Hoan cũng nhận ra ánh mắt của Lam Nguyệt, mắt phượng sắc bén nhìn qua, trong lòng cũng âm thầm đánh giá Lam Nguyệt. Lam Nguyệt thu hồi ánh mắt, tiếp tục thưởng thức trà, Vũ Hoan Hoan lại hơi nhíu mày.
Nàng, vậy mà không nhìn ra tu vi của nữ tử trước mặt, hoặc là tu vi của nàng ta so với nàng cao, hoặc là trên người nàng có một loại pháp bảo nào đó ngăn cản nàng dò xét.
Vũ Hoan Hoan cũng không nhiều lời nữa, xoay người rời đi. Rốt cuộc chuyện vết seo , của nàng thiên hạ có vô số lời đồn, thật thật giả giả, nàng cũng mặc kệ. Chẳng qua vừa rồi nữ tử này lại nói đúng sự thật, khiến nàng nhịn không được xen vào.
Vũ Hoan Hoan đi rồi, Lam Nguyệt mới mở miệng:
Chuyện ngươi nói vừa nãy, ta tin rồi.”
Kiến Tâm sửng sốt một chút, có chút không hiểu vì sao nàng vừa rồi còn ngờ vực, hiện tại lại tin tưởng rồi ?
Lam Nguyệt nhìn biểu cảm của nàng liền đoán được nghi vấn trong lòng nàng, thản nhiên nói:
“Chính chủ không phải vừa mới xác nhận giúp ngươi sao.”
Thấy Kiến Tâm vẫn chưa hiểu ra sao, Tiết Thanh Hàn ở bên cạnh nhịn không được giúp nàng ta giải thích:
“Vừa rồi ngươi nói đúng sự thật, nàng ta mới có thể không nhịn được mà ngắt lời ngươi.”
Kiến Tâm lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, cười mà hừ lạnh một tiếng, nói:
“Hừ, bổn tiểu thư nói, đương nhiên không sai được rồi”
Lam Nguyệt và Tiết Thanh Hàn đều không nói gì, lúc này Kiến Tâm lại mở miệng:
“Nói mới nhớ, cũng không biết nha đầu họ Mộc kia khi nào mới đến.”
Lam Nguyệt lúc này thông qua khế ước cảm ứng với Thanh U, nàng ngắm nhìn dòng người đông đúc từ khắp nơi đổ về Linh Trung Thành, nhàn nhạt mở miệng:
“Yên tâm, sẽ đến trước khi Đại tuyển diễn ra.
Đại tuyển đệ tử ngoại môn Tam đại tông môn lớn nhất Huyền Nguyên Thiên, nàng rất mong chờ.
💬 Bình luận chương