Một chút nữa phải ra cửa, nên Thẩm Hinh Dung đang giao việc cho Hồng Lăng, liền nghe được tiểu nha hoàn tiến vào bẩm báo: “Thế tử gia tới.”
Thế tử gia chính là đại ca Thẩm Lâm Phong của Thẩm Hinh Dung.
“Đại ca đến rồi, mau thỉnh anh ấy vào.” Thẩm Hinh Dung vội cho nha hoàn mời người.
Một lát sau, Thẩm Lâm Phong mặc áo gấm màu lam tơ vàng hoa văn chìm từ bên ngoài đi vào. Dáng người hắn cao thẳng, ngọc thụ lâm phong, cùng Ngụy Quốc Công lớn lên thập phần giống nhau, là một mỹ nam tử anh tuấn.
Thẩm Hinh Dung đứng dậy ra đón, ôn nhu nói: “Đại ca như thế nào lúc này lại đến đây?”
Thẩm Lâm Phong đến gần, trên gương mặt tuấn mỹ lộ ra ý cười, nói: “Chốc lát anh sẽ cùng các em đi phủ Tĩnh Hoà Trưởng công chúa.”
“Đại ca cũng phải tham gia Thưởng Hà yến sao?” Thẩm Hinh Dung hơi kinh ngạc, Thẩm Lâm Phong từ Bắc Cương trở về đến giờ vẫn luôn rất bận, hôm nay sao lại rảnh vậy?
Thẩm Lâm Phong bất động thanh sắc mà liếc mắt nhìn nha hoàn bên cạnh, ngồi xuống ghế ở bên cạnh bàn, Thẩm Hinh Dung ngầm hiểu, vội xua tay cho nha hoàn trong phòng đều lui ra ngoài.
“Đại ca, có chuyện gì vậy ạ?” Thẩm Hinh Dung ngồi xuống ghế bên cạnh Thẩm Lâm Phong, đôi mắt xinh đẹp nhìn Thẩm Lâm Phong.
Thẩm Lâm Phong gật đầu một cái, trịnh trọng nói: “Tiết Thất Tịch ngày ấy, em ra cửa gặp phải ăn trộm, lại thiếu chút nữa bị hắc y nhân bịt mặt bắt cóc, sau khi xong việc anh đã tìm người tra qua, tên ăn trộm kia ngày hôm sau đã bị người g**t ch*t bên đường, mặt khác ba tên hắc y người cũng đã chết.”
Chuyện phát sinh ở Tiết Thất Tịch ngày ấy, người biết đến không nhiều lắm, Thẩm Hinh Dung cũng không lộ ra ngoài, chỉ nói qua cùng đại ca thân cận nhất Thẩm Lâm Phong, nhưng vẫn giấu việc Ninh Vương Tiêu Sở Hiên đã lấy đi khoá như ý của mình.
“Tên trộm cùng ba tên hắc y nhân bịt mặt đều đã chết.” Thẩm Hinh Dung nhíu mày, nàng biết việc này không đơn giản, nào ngờ quả nhiên đúng như thế.
Thẩm Lâm Phong trầm mặt nói: “Việc này thật kỳ quặc, không giống như sự kiện trộm cắp, bắt cóc bình thường. Hơn nữa hôm qua ban đêm Khương thị còn phái Khương ma ma ra cửa truyền tin cho Khương lão gia, tuy rằng nửa đường đã bị ngăn lại, không cho bất luận kẻ nào ra phủ. Nhưng hôm nay em muốn ra cửa, anh vẫn cảm thấy sau lưng sẽ có việc cất giấu, mọi việc cần để ý, anh đưa em cùng đi phủ Tĩnh Hoà Trưởng công chúa.”
“Được.” Thẩm Hinh Dung đáp ứng, đề phòng người có lòng xấu, có đại ca đi cùng, nàng sẽ không sợ hãi.
Mười lăm phút lúc sau, Thẩm Lâm Phong liền mang theo Thẩm Hinh Dung, Thẩm Hinh Nhã, Thẩm Hinh Lệ ba người ngồi trên xe ngựa ra cửa, đi đến phủ Tĩnh Hoà Trưởng công chúa tham gia Thưởng Hà yến.
Kinh đô Đại Chu là thành thị phồn hoa nhất. Đường phố rộng lớn, hai bên đường là các cửa hàng với đủ loại kiểu dáng, chiêu bài trước các cửa hàng bay bay nhẹ nhàng trong gió. Bá tánh trong các bộ xiêm y đủ màu sắc tới tới lui lui. Bên đường người bán rong lớn tiếng rao hàng, tốp năm tốp ba người đi đường bắt chuyện, cười nói, thật náo nhiệt.
Xe ngựa chạy trên đường, Thẩm Hinh Dung giơ tay xốc lên một góc mành xe, nhìn cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt trên đường, lộ ra ý cười nhẹ nhàng.
Nhưng mà nàng lại không hề biết dưới sự phồn hoa náo nhiệt này lại cất giấu hung hiểm.
Trên trà lâu phía đối diện, cửa sổ lầu hai sát đường mở ra nửa phiến, một nam tử mặc áo gấm màu xanh biển đứng ở phía trước cửa sổ, hắn vẫn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm tình huống trên phố.
Không bao lâu, có một thị vệ lắc mình vào ghế lô, quỳ xuống đất bẩm báo: “Vương gia, tiệm vải phía trước ẩn giấu tám sát thủ.”
“Lưu một người sống, còn lại đều giết.” Tiêu Sở Hiên lạnh lùng nói.
“Vâng.” Thị vệ đáp ứng một tiếng, lĩnh mệnh mà đi.
Tiêu Sở Hiên vẫn đứng bên cửa sổ, trên gương mặt thanh tuấn không có một tia biểu tình, vẫn luôn nhìn theo xe ngựa Ngụy Quốc Công phủ bình an đi qua cửa tiệm vải, hắn mới thu hồi tầm mắt.
Xử lý xong đám sát thủ này, hắn cũng nên đi đến phủ Tĩnh Hoà Trưởng công chúa tham gia Thưởng Hà yến.
Vừa mới chuẩn bị rời đi, Tiêu Sở Hiên liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang trên đường lại đây, không khỏi dừng bước.
Ánh mắt đặt lên chiếc xe ngựa được trang trí xa hoa từ đường sau chạy nhanh lại đây, đi theo chung quanh xe ngựa là một đám hộ vệ có tố chất huấn luyện, tư thế mênh mông cuồn cuộn, có thể thấy được ngồi ở trong xe ngựa phải là một nhân vật có thân phận cực kỳ tôn quý.
Tấn Vương Tiêu Sở Đình giơ tay xốc lên mành xe ngựa, nhìn thấy trước đó là xe ngựa Ngụy Quốc Công phủ, hắn giơ tay chỉ về phía trước, hỏi gã sai vặt bên người: “Ngươi xem phía trước có phải là xe ngựa Ngụy Quốc Công phủ không?”
Gã sai vặt thị lực rất tốt, hắn nhìn chăm chú hướng phía trước, liếc mắt một cái liền nhận ra trên xe ngựa được ý hướng hắn cười cười.
Lúc này trong lòng nàng sáng tỏ, hiện tại trước mặt Tĩnh Hoà Trưởng công chúa, nàng không nên đi tìm Khương Bình Bình các nàng lý luận, nhưng chờ đến khi yến hội tan, nàng có rất nhiều cơ hội đi tìm các nàng “tâm sự”, không cần vội vã nhất thời.
Sau đó lại có thêm ít khách khứa lục tục đến, Thẩm Hinh Dung đều đánh giá chung quanh một lần, không nhìn thấy được thân ảnh Ninh Vương Tiêu Sở Hiên, trong lòng không khỏi thất vọng, nghĩ rằng hắn hôm nay sợ là sẽ không tới.
Mắt thấy thời gian không sai biệt lắm, Tĩnh Hoà Trưởng công chúa gặp người tới cũng đã khá đông đủ, liền chuẩn bị tuyên bố Thưởng Hà yến bắt đầu.
Lúc này, thanh âm thông truyền vang lên: “Ninh Vương điện hạ đến!”
Ninh Vương điện hạ đến?!
Gần đây trong kinh có rất nhiều tin đồn quan hệ tới Ninh Vương điện hạ, hắn xuất hiện tức khắc khiến mọi người xôn xao, sôi nổi hướng mắt nhìn về phía cửa Hà Phong Các.
Ánh sáng xán lạn chiếu vào cửa Hà Phong Các, dưới ánh sáng kim sắc, một nam tử với dáng người cao thẳng, anh tuấn tiêu sái, không nhanh không chậm mà từ bên ngoài đi vào.
Thân người hắn mặc áo gấm màu lam đậm tơ vàng thêu ám văn, eo đeo đai ngọc, đầu đội ngọc quan, phảng phất như một phiên phiên giai công tử. Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, hắn đi vào trong, trên khuôn mặt tuấn tú như đao tước rìu khắc không có chút biểu tình nào, toàn thân lộ ra một cổ quý khí cường thế bức người. Ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào người hắn, cả người đều được mạ lên một tầng kim quang. Chỉ liếc mắt một cái, không khỏi khiến mọi người sinh ra cảm giác hắn chính là đích tiên hạ phàm, chiến thần tại thế.
Tiêu Sở Hiên mắt nhìn thẳng đi đến trước mặt Tĩnh Hoà Trưởng công chúa trước mặt, khom lưng hành lễ: “Thỉnh an Tĩnh Hoà cô cô, hôm nay nghe nói ngài nơi này có Thưởng Hà yến, ta liền không mời mà đến đến.”
Tĩnh Hoà Trưởng công chúa cùng với người hàng năm mang binh đánh giặc ở Bắc Cương, Tiêu Sở Hiên không có gì lui tới, giao tình càng không cần nói đến.
Bà bất động thanh sắc mà đánh giá Tiêu Sở Hiên trước mặt, lại rất có ý vị mà nhìn về phía Thẩm Hinh Dung bên cạnh liếc mắt một cái, khóe miệng cong lên, hiểu rõ mà cười, thanh âm mềm nhẹ, “Cháu có thể tới, cũng xem như là có duyên.”
💬 Bình luận chương