- Không biết huynh đệ kia của ta đi đâu, nhưng ta không cần lo lắng an toàn của hắn. Nhìn vào tình hình bây giờ, ta lo lắng chính là chúng ta hơn. Chúng ta bây giờ hình như đã bị bao vây rồi? Sợ rằng một lúc nữa thôi thì chúng ta...
Ngay khi nói đến đây, hắn liền sững người nhìn chằm chằm màng sương mù trước mắt.
Nãy giờ trên công thành rất là yên tĩnh, người lên tiếng ở nơi này chỉ có Nhất THành và hai vị minh chủ cùng Linh Lung. Mọi người khi thấy sương mù kia liền trở nên trầm trọng, không ai nói gì. Bỗng nhiên thấy Nhất Thành đang nói một nửa thì dừng lại thì tất cả ánh mắt đều đổ dồn về hắn. Mọi người theo ánh mắt hắn nhìn qua hướng Huyết Nguyệt Cốc thì trợn trừng mắt, có mấy người thì hai chân run rẩy.
Phía trong sương mù kia xuất hiện ba cái bóng đen cực lớn, bọn hắn không khác gì sâu kiến so với nó. Sáu cặp mắt đỏ rực nhìn bọn họ, sau mấy cái chớp mắt, bóng đen kia bắt đầu di chuyển trong sương mù. Bọn chúng không tiến thẳng đến trước thành mà đi vòng vòng trong sương mù. Chúng như lính canh đang canh giữ thành này.
Nhất Thành trầm mặt, hắng giọng hỏi hai vị lão minh chủ.
- Các vị có biết thứ kia là gì không? Nhìn sơ qua không đơn giản chút nào.
Hai vị minh chủ nhìn nhau, mặt trầm trọng suy nghĩ. Sau một lúc thì lắc đầu,
- Không rõ. Thứ kia ta chưa bao giờ thấy, từ kích thước kia, ta chắc chắn chưa bao giờ xuất hiện ở thế giới này. Nếu không thì đã có tin tức truyền ra. May mắn là nó không nhắm vào chúng ta, có điều, chúng ta cũng không thể rời thành.
Lão minh chủ chính đạo lắc đầu nói.
Chỉ sau một khắc, mỗi người ở đây sắc mặt trở nên trầm trọng. Trong sương mù bắt đầu xuất hiện bóng dáng to nhỏ. Rất nhiều và rất nhiều, từ bóng dáng có thể phán đoán là của ma thú và quái dị, thậm chí có hình dáng loài người. Chúng chậm rãi lê bước trong sương mù, nhưng rất nhiều ánh mắt của chúng lại hướng về Huyết Nguyệt Thành. Trong đó, ánh mắt màu đỏ lại chiếm đa số, cực kỳ quỷ dị đáng sợ. Việc này khiến người trong thành đều cảm thấy bọn họ luôn luôn bị có hành động lớn. Hơn nữa nghe nói đã chuẩn bị cả vạn năm. Có điều hành động gì thì chúng ta chưa biết, vì thế chúng ta mới tập trung nhân thủ đi đến nơi này. Ah mà vì sao ngươi ở đây? Hình như ngươi xuất hiện ở đây khi vết nứt không gian mở ra?
- Thì ra là thế, ta cứ không hiểu vì sao mọi người đều tập trung kẻ đây. Giờ thì đã hiểu. Mà ta xuất hiện ở đây vì đây là nơi xuất thân của ta. Lâu lắm rồi mới về, không nghĩ đến lại gặp chuyện này.
- Xuất thân?
Mọi người bất ngờ nhìn Nhất Thành. Không nghĩ đến pháp sư trẻ tuổi hoành không xuất thể của thư viện lại xuất thân từ nơi hẻo lánh như vậy.
Linh Lung mắt chớp chớp nhìn hắn.
- Huynh xuất thân ở đây sao?
Nhất Thành gật đầu nhìn nàng cười. Bây giờ tình cảnh này khiến hắn không có nhiều thời gian nối lại quan hệ với Linh Lung. Chỉ có thể xin lỗi nàng, hy vọng lần này không quá hung hiểm, nếu sau này sống tốt, hắn sẽ chú ý nàng nhiều hơn.
- Quay lại vấn đề chính! Bây giờ chúng ta quá mù mịt. Không rõ đang xảy ra chuyện gì vì thế rất bị động! Chúng ta phải nhanh chóng tìm hiểu. Và tìm cách giải quyết, nếu không sợ là không ai sống rời khỏi thành này.
Minh chủ chính đạo lạnh lùng lên tiếng.
Mọi người đều gật đầu. Lúc này, mấy lão bất tử mới rời cổng thành, tập trung lại tại một căn phòng lớn.
💬 Bình luận chương