-Gia Gia, có chuyện gì sao?
Nhạc Phong hai mắt sáng rực lên nhìn hắn một lúc rồi nói.
-Ta nghỉ, tối qua lúc ngươi bị thương, đánh bậy đánh bạ, thân thể và cả linh hồn đã được khai khiếu vì thế trí nhớ ngươi trở nên tốt hơn.
Ngoài ra ta phát hiện linh hồn ngươi trở nên rất mạnh, huyết mạch lại có biến hóa lớn nhưng ta nhìn không ra là biến hóa tốt hay xấu.
-Ca Ca hôm nay biến thành rất lợi hại.
Lại có thể cứu ba người kia.
Gia Gia, ta cũng muốn biến lợi hại.
Hướng Thiên nghe thế thì không có phản ứng nhưng Thiên Nhi bên cạnh hai mắt sáng lên nói.
-Đây là điều trời bang, hàng vạn người mới có một.
Gia Gia xoa đầu nàng cười nói.
Thiên Nhi có vẻ không vui phùng má, như muốn nói nàng muốn biến thành lợi hại.
-Thiên Nhi không cần biến thành lợi hại vì Thiên Nhi đã rất rất lợi hại rồi.
Hướng Thiên cười nhìn nàng nói.
-Thật sao?
Thiên Nhi hai mắt to tròn sáng quắt nhìn hắn hỏi.
-Thật, không tin hỏi gia gia.
Thiên Nhi nhìn gia gia nàng thì thấy lão gật gật đầu thì vui vẻ, cười toe toét ăn cơm.
-Hôm nay ngươi làm rất không tệ.
Không nghĩ đến cuốn sách ta đưa ngươi lúc nhỏ lại có thể giúp ngươi học được nhiều thứ như vậy.
-15 năm xem một cuốn sách, nếu không thông thì ta thật quá kém.
Gia Gia hắn cười cười, tiếp tục ăn cơm.
Vừa mới ăn được mấy miếng thì nghe hắn hỏi.
-Gia gia, đám người kia là ai? Vì sao chưa rời đi?
Hướng Thiên dù không có phép thuật nhưng hắn vẫn cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang có tình hình nguy cấp lấy ra phòng thân.
-Phát hiện bột phấn thuốc mê cực mạnh.
Một cây đao phép thuật cấp 3 cực kỳ sắc bén.
Tiếng hệ thống vang lên trong đầu hắn.
Hắn khá hài lòng với hệ thống mới này.
Có rất nhiều tin tức hữu ích, đặc biệt lại có kiến thức tổng quát khá cao.
Hơn thế nữa, hắn tin chắc nếu tiến hoá, hắn sẽ đạt được lợi ích cực lớn từ hệ thống.
Hướng Thiên để bột phấn thuốc mê trong tay áo, có gì thì tiện dùng.
Cây đao được hắn tháo khỏi vỏ, sáng bóng đặt ở trên bàn, nơi mà hắn chỉ cần vương tay là nắm lấy được.
-Ầm, Ầm, Ầm
Bên ngoài tiếng nổ liên tiếp vang vọng quanh quẩn trên hư không.
Tiếng nổ càng nhỏ thì hai hàng lông mày của Hướng Thiên càng nhíu lại.
Chiến đấu mà không có âm thanh chính là loại chiến đấu nguy hiểm nhất.
-Keng, Keng, keng..
Thông qua cửa sổ, Hướng Thiên thấy bên ngoài vườn xuất hiện những thân ảnh đang giao chiến.
Ngay khi chiến đấu bắt đầu, hắn ngửi thấy mùi khét rồi thì mùi của âm khí, còn có mùi hôi.
-Ca..Ca..
Thiên Nhi sợ!
Hướng Thiên nhìn lấy Thiên Nhi đang quấn trong chăn, run rẩy thì đau lòng.
Mang theo đao, hắn đến bên cạnh muội muội mình vổ vổ lưng an ủi.
-Không sao đâu! Có ca ở đây, không ai thương tổn được đến muội.
-Ầm
Vừa dứt lời, cửa phòng bị đánh nổ, một bóng người ngả nhào vào trong phòng.
💬 Bình luận chương