Nói xong thì hai người đều lâm vào trầm mặt. Nhất Thánh nói với linh Lung nhưng phần nào cũng nhằm nhắc nhở Bản thân mình. Giờ đây hoàn cảnh của Linh Lung với hắn khá là tương tự.
Trong lúc cả hai đang trầm mặt hướng về phía trước, Nhất Thành bỗng nhiên sắc mặt trở nên khó coi, dừng bước. Hắn quay ngoắt một trăm tám mươi độ nhìn lại phía sau.
- Bộp, Bộp...
Linh Lung thấy lạ cũng dừng bước, quay nhìn phía sau nhưng lại không thấy gì. Khó hiểu hỏi Nhất Thành:
- Chuyện gì?
Nhất Thành lắc lắc đầu, mặt giãn ra cười nói:
- Không có gì. Có lẽ ta cảm giác sai. Chúng ta đi tiếp thôi!?
Nhất Thành trầm mặt tiếp tục đi tới. Hai người song song cùng đi. Linh Lung khó hiểu liếc nhìn Nhất Thành vài lần. Sau đó, nàng bắt đầu cảnh giác xung quanh! Vừa rồi tâm trạng nàng không tốt nên đã thả lỏng cảnh giác của mình.
- Bộp, Bộp, Bộp...
Linh Lung giật mình, nàng đã nhận ra điều khác biệt. Ở đây chỉ có nàng và Nhất Thành, vì sao lại có đến ba tiếng bước chân. Tiếng bước chân lúc thì xa lúc thì gần phát ra phía sau lưng của bọn họ. Cứ như có người đang cùng đi. Linh Lung bất ngờ quay đầu nhìn lại thì không thấy gì. Ở không gian chật hẹp dưới lòng đất, dưới ánh sáng xanh lờ mờ, thật sự quá quỷ dị. Tiếng bước chân vẫn vang lên đều theo nhịp bước chân của nàng. Lúc thì to lúc thì nhỏ, không hiểu vì sao mà nhịp tim của nàng cũng tăng dần theo tiếng bước chân này. Nàng nhìn qua Nhất Thành thấy hắn đang trầm mặt, không nói gì. Đến một lúc lâu sau Nhất Thành mới nhỏ giọng lên tiếng:
- Nàng cũng nghe thấy rồi nhỉ. Vậy theo lệnh của ta mà chạy và dừng. Được chứ?
Linh Lung gật gật đầu, nàng không biết Nhất Thành định làm gì nhưng nàng cảm thấy mình có thể tin tưởng hắn.
- Chạy
Bọn họ lao nhanh như gió, lướt đi trong đường hầm. Nhất Thành tập trung lắng nghe tiếng bước chân phía sau. Nó cũng gắt gao bám theo, không chậm chạp chút nào. Bước chân càng lúc càng nhiều, dồn dập liên tục như có một đạo quân đang di chuyển ở phía sau. Nhất Thành chú ý thấy những tiếng bước chân này lại đồng vị với tiếng bước Chân của Linh Lung. Để chứng minh ý nghĩ của mình, hắn hét lớn:
- Đừng lại!
Linh Lung sửng sốt, tiếng quát bất ngờ của Nhất Thành làm nàng hơi giật mình lỡ nhịp bước thêm mấy bước. Nhất Thành đã đoán đúng, tiếng bước chân phía sau cũng bước thêm mấy bước giống như Linh Lung mới dừng lại. Bọn họ nhanh chóng quay đầu một trăm tám mươi độ, nhìn lại phía sau.
Dưới ánh sáng xanh, trên tường là có bóng của hai người, Nhất Thành nhìn cẩn thận một chút thì thân thể liền cứng ngắc, ngay trên mặt tường trước mặt, trừ bóng của hai người bọn họ ra, còn có một cái bóng dài hẹp của một người khác.
Hơn nữa cái bóng kia cùng bóng của bọn họ rõ ràng cách nhau một khoảng cách nhất định, cái bóng hẹp dài kia hơi nghiêng về phía trước, giống như có người đang ở chỗ nào đó biến thành quái dị cũng là oán quỷ hoạc lệ quỷ cực kỳ nguy hiểm. Nếu sơ xuất chúng ta có thể gặp nguy hiểm.
Nhất Thành gật đầu, vừa rồi quỷ hồn sư huynh kia lại đi xuyên qua tường đất, chỉ với kỹ năng đó thôi cũng đã rất rắc rối đối với bọn hắn rồi. Hắn đoán không nhầm, tên quỷ hồn sư huynh kia đang đi theo Linh Lung. Không biết đây là hành động gì nhưng chắc chắn không phải điều tốt lành gì.
- Chúng ta tiếp tục tiến lên thôi! Nàng cẩn thận một chút, có vẻ vị sư huynh kia đang bám theo nàng.
Linh Lung gật đầu, bọn họ lần nữa hướng về phía trước. Không biết phía trước là gì nhưng dừng lại ở đây không phải là cách hay.
Không biết đã đi được bao lâu nhưng chắc chắn ít nhất cũng đã cả ngày đường, bọn họ quyết định dừng chân nghỉ ngơi một chút. Cơ thể bọn họ không mỏi mệt thì tinh thần cũng mệt, với lại dưới đường hầm này chỉ có một đường thẳng, đoạn đường nào cũng giống đoạn nào nên càng nhàm chán. Nhưng tiếng bước chân quỷ dị kia vẫn vang lên trong tai bọn họ nên tinh thần lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác, thật sự hao tổn tâm lực. Nhất Thành giờ chỉ muốn tên tiểu quỷ kia nhảy ra đánh một trận còn hơn cứ đi theo doạ người như vậy.
- Nàng nghĩ ngơi một chút đi, ta sẽ canh gác. Không biết đường hầm này còn dài bao lâu nhưng chúng ta không thể để mất tinh thần được.
💬 Bình luận chương