*, (max-width: 300px) 100vw, 300px" srcset="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/01/dao-vang-ngam-duong.jpg?w=300 300w, https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/01/dao-vang-ngam-duong.jpg?w=600 600w, https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/01/dao-vang-ngam-duong.jpg?w=150 150w" alt="" width="300" height="300" loading="lazy" data-attachment-id="4632" data-permalink="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/2026/01/03/quan-an-nho-nhu-y-o-bien-kinh_chuong-29/dao-vang-ngam-duong/#main" data-orig-file="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/01/dao-vang-ngam-duong.jpg" data-orig-size="1024,1024" data-comments-opened="1" data-image-meta="{" aperture":"0","credit":"","camera":"","caption":"","created_timestamp":"0","copyright":"","focal_length":"0","iso":"0","shutter_speed":"0","title":"","orientation":"0"}"="" data-image-title="đào vàng ngâm đường" data-image-description="" data-image-caption="" data-large-file="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/01/dao-vang-ngam-duong.jpg?w=646"> (Hình ảnh món đào vàng ngâm đường)
Thấy dáng vẻ của Dương lang quân vẫn mơ hồ, trong lòng Khương Như Ý chợt động, bèn thử hỏi: “Không biết thùng đào vàng này có bán không?”
Đối phương vốn đang phiền não vì có một thùng đào khó ăn như vậy, vứt thì không nỡ, mà để ăn thì thật sự nuốt không trôi. Lúc này nghe Khương Như Ý muốn mua, hắn không cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu đáp: “Đương nhiên là bán, Khương tiểu nương tử biết làm món từ đào vàng, vậy thì thật quá tốt rồi.”
Khương Như Ý bất ngờ mua được một thùng đào vàng, cười tươi nói lời cảm ơn, rồi hỏi giá cả bao nhiêu.
Đối phương khoát tay: “Cũng chẳng đáng giá gì, cứ bán cho Khương tiểu nương với giá bằng nửa giá đào thường là được.”
Hiện giờ đúng vào mùa đào, một cân đào tính ra cũng chỉ khoảng bảy tám văn tiền, bán nửa giá thì gần như cho không.
Khương Như Ý cúi đầu nhìn thùng đào vàng này, ước chừng hơn ba mươi cân, lập tức gật đầu, mua lại với giá rất rẻ.
Sau khi thương lượng xong giá tiền, Khương Như Ý cười nói lời cảm ơn, lại nhờ hai tiểu nhị giúp khiêng thùng vào trong tiệm, sau đó lấy bạc ra, hai bên giao tiền xong xuôi.
Đợi hai tiểu nhị cầm bạc rời đi, Khương Như Ý mới cần một chiếc ghế ngồi xuống, cẩn thận xem xét từng quả đào vàng trong thùng.
Vừa nhìn, nàng vui mừng phát hiện, phẩm chất đào vàng bên trong rất tốt. Quả nào quả nấy màu vàng óng, không những to tròn, nặng tay, mà còn tròn vo xếp sát trong thùng gỗ, bảo quản vô cùng nguyên vẹn.
A Thược tò mò lại gần, nhìn những quả đào vàng rồi hỏi: “Tiểu nương tử, đào vàng này dùng để làm mứt đào cho món lãnh nguyên tử sao?”
Nhớ tới món băng tuyết lãnh nguyên tử có nhân trái cây từng ăn không lâu trước đó, A Thược thèm thuồng nuốt nước bọt.
Khương Như Ý cười lắc đầu: “Không làm mứt đào, hôm nay chúng ta làm đào vàng ngâm đường để ăn.”
A Thược vừa nghe là món mới chưa từng ăn qua, hai mắt lập tức sáng rỡ, vội vàng gật đầu liên hồi.
Khương Như Ý lấy một cái rổ tre nhỏ, chọn hơn mười quả đào vàng từ trong thùng ra, rồi cẩn thận đậy nắp thùng gỗ lại, đặt song song với thùng đá.
Nàng xách rổ đào vàng vào bếp, tâm trạng vui vẻ khe khẽ ngân nga, bắt đầu làm đào vàng ngâm đường.
Cách làm đào vàng ngâm đường vô cùng đơn giản.
Trước hết cho tất cả đào vàng rửa sạch dưới vòi nước chảy, sau đó gọt vỏ, bỏ hạt, rồi dùng dao cắt thành miếng.
Khương Như Ý thích ăn miếng to, nàng cảm thấy từng miếng thịt đào vàng lớn, lạnh lạnh mát mát như vậy, ăn mới thật đã.
Nàng bày những miếng đào vàng đã cắt vào đĩa, đặt một chiếc nồi nhỏ lên bếp, bắt đầu đun nước.
A Thược vẫn luôn theo sau Khương Như Ý, nàng ấy nhìn những miếng đào vàng óng trong đĩa, tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, đào vàng này thật sự không ngon sao?”
Khương Như Ý cười cười, đưa tay chỉ vào đĩa: “Nếu muội không tin, cứ lấy một miếng nếm thử là biết.”
Nghe Khương Như Ý nói vậy, A Thược thật sự không kìm được tò mò. Nàng ấy cầm một miếng đưa vào miệng, ngay sau đó khóe miệng liền xệ xuống.
“Tiểu nương, sao đào này vừa cứng lại vừa chua thế?”
Khương Như Ý đã sớm đoán được kết quả này, cười ra tiếng rất không mấy lương tâm.
Vì đào vàng không dễ bảo quản, nên người trồng thường hái sớm, độ chín không đủ, đương nhiên sẽ rất cứng.
Nàng lại vỗ vỗ A Thược, miệng an ủi: “Bây giờ không ngon cũng không sao, đợi lát nữa nấu xong thì sẽ ngon thôi.”
A Thược gật đầu, nàng ấy nhìn nửa miếng đào vàng trong tay, thật sự không sao nuốt nổi, đành cắn răng ném đi.
Khương Như Ý cho các miếng đào vàng vào nồi, đợi nước sôi thì hớt bọt trên mặt, rồi cho đường phèn vào, tiếp tục nấu.
Trên bếp vang lên tiếng sôi ùng ục, dần dần, một mùi đào ngọt dịu lan tỏa từ trong nồi, A Thược không tự chủ được hít hít mũi.
“Tiểu nương, đào vàng ngâm đường này sắp xong chưa?”
A Thược cúi đầu nhìn vào trong nồi, chỉ thấy cả nồi nước đường đã chuyển sang màu vàng nhạt, mùi thơm thanh ngọt tỏa ra, ngửi thôi đã thấy ngon.
Khương Như Ý lắc đầu: “Bây giờ vẫn chưa ăn được. Phải đợi cả nồi đào vàng này nguội hẳn, nước đường bên trong sánh lại một chút, rồi đem ướp lạnh thì ăn mới ngon.”
Khương Như Ý lấy mấy chiếc hũ sứ, dùng nước nóng tráng kỹ cả trong lẫn ngoài, rồi úp ngược lên một cái rá tre lớn để nước nhỏ xuống.
Trong bếp rất yên tĩnh, A Thược chán chường ngồi trên ghế, chống cằm bằng tay, tràn đầy mong đợi nhìn từng giọt nước tí tách rơi xuống.
Đợi nước trong hũ đã ráo, đào vàng trong nồi cũng đã nguội hẳn, A Thược vội vàng đứng dậy: “Tiểu nương tử, có phải ăn được rồi không?”
Khương Như Ý cười: “Đừng vội, sắp xong rồi.”
Khương Như Ý múc ra hai bát nhỏ đào vàng, lại chan thêm ít nước đường vàng nhạt. Phần còn lại đều cho vào hũ, đậy kín miệng, đặt vào thùng đá để ướp lạnh.
Nàng cho thêm ít đá vào bát, lấy thìa khuấy nhẹ, cười đưa cho A Thược: “Nếm thử xem mùi vị thế nào?”
A Thược vội vàng đưa tay nhận lấy, ngửi mùi hương trái cây xộc thẳng vào mũi, trước tiên tò mò nhìn vào trong bát.
Quả nhiên đúng như Khương Như Ý nói, đào vàng sau khi nguội, nước đường bên trong trở nên vô cùng sánh đặc, bán trong suốt, bao phủ lên từng miếng đào vàng. Lại thêm việc được ướp đá, bát cầm trong tay lạnh lạnh mát mát, giống như được bọc một lớp vỏ băng trong suốt.
Lớp “vỏ băng” này còn tỏa ra mùi ngọt dịu, khiến trong miệng người ta không kìm được mà tiết nước bọt.
A Thược cẩn thận múc một miếng đào vàng, há miệng cắn xuống.
Miếng đào vàng mát lạnh, sảng khoái vừa vào miệng, A Thược không ngừng gật đầu: “Ừm ừm, ngon lắm.”
Đào vàng mềm mại nhưng vẫn có độ dai, thịt quả hoàn toàn không bị nấu nát, mà vẫn giữ nguyên hương vị vốn có của đào vàng.
Mùi thơm của quả đậm hơn đào thường, bên ngoài lại được phủ lớp đường thắng ngọt mát lạnh, ăn một miếng đã thấy vừa mát vừa đã.
Khương Như Ý đưa tay chỉ vào bát của nàng ấy: “Uống thêm một ngụm nước này thử xem.”
A Thược vội nuốt miếng đào vàng xuống, rồi cúi đầu uống một ngụm nước đào vàng.
Cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể ấy, lập tức khiến người ta dễ chịu mà thở ra một hơi, tinh thần như được gột rửa, trở nên sảng khoái hẳn lên.
,
💬 Bình luận chương