*, (max-width: 226px) 100vw, 226px" srcset="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg?w=200 200w, https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg?w=226 226w, https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg?w=452 452w, https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg?w=100 100w" alt="" width="226" height="340" loading="lazy" data-attachment-id="4771" data-permalink="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/2026/03/10/quan-an-nho-nhu-y-o-bien-kinh_chuong-50/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1/#main" data-orig-file="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg" data-orig-size="1024,1536" data-comments-opened="1" data-image-meta="{" aperture":"0","credit":"","camera":"","caption":"","created_timestamp":"0","copyright":"","focal_length":"0","iso":"0","shutter_speed":"0","title":"","orientation":"0"}"="" data-image-title="ch50 – Bánh trung thu nhân trứng muối1" data-image-description="" data-image-caption="" data-large-file="https://chuonchuontrongmua.wordpress.com/wp-content/uploads/2026/03/ch50-banh-trung-thu-nhan-trung-muoi1.jpg?w=646">
Khi làm loại nhân này, Khương Như Ý đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà thêm một loại nhân mặn vào giữa hàng loạt nhân ngọt ấy. Tuy đã cho thêm, nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi thấp thỏm.
Nàng dò hỏi A Thược và Tề Phi: “Hai người thấy hương vị này thế nào?”
A Thược và Tề Phi nhìn nhau, rồi lập tức gật đầu mạnh: “Ngon lắm! Nguyệt đoàn nhân trứng muối tiểu nương tử làm ăn rất là ngon luôn.”
Tề Phi lại cắn thêm một miếng rồi gật đầu: “Tuy là lần đầu tiên ăn thử, nhưng không hề thấy khó ăn, hẳn là thực khách cũng có thể chấp nhận được.”
Nghe Tề Phi nhận xét như vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Như Ý mới hạ xuống được một nửa.
Chỉ cần chấp nhận được là tốt rồi, nếu thật sự không quen… cùng lắm thì tung ra hai loại hộp quà, một loại toàn vị ngọt, một loại ngọt pha mặn, đến lúc đó nói rõ với khách là được.
Vì lần này là Trung Thu, tiếp tục dùng hộp quà Thất Tịch trước đó thì không phù hợp, nên Khương Như Ý lại tới tiệm ở phía thành Đông đặt làm một lô hộp mới.
Khi nàng mang lô hộp mới về, A Thược là người đầu tiên tán thưởng: “Tiểu nương tử, sao nắp hộp này lại là kiểu chạm rỗng vậy? Mặt trăng còn được làm bằng lụa sa nữa! Để đèn chiếu vào, trông cứ như trăng trên trời thật ấy.”
Khương Như Ý đang đặt bánh vào trong hộp, nghe tiếng xuýt xoa bên tai thì mím môi cười đắc ý.
Nhờ tiếng vang từ hộp quà bánh Thất Tịch lần trước, nên hộp quà bánh Trung Thu vừa tung ra đã lập tức được thực khách yêu thích. Nhất là khi nhìn thấy hộp bên ngoài đẹp mắt, ai nấy đều tò mò hỏi giá, tính mua thêm vài hộp.
Thấy khách hỏi giá ngày càng nhiều, Khương Như Ý lại mỉm cười giới thiệu các loại nhân, nói rõ có loại hoàn toàn là vị ngọt, cũng có loại pha giữa ngọt và mặn.
Vừa nghe nói có nhân trứng muối, thực khách lập tức hào sảng trả tiền ngay tại chỗ.
Đối diện với những vị khách rộng rãi như vậy, Khương Như Ý không khỏi kinh ngạc. Chẳng lẽ… đây chính là sức mạnh của danh tiếng?
Đường Cẩm đang cười tủm tỉm ngồi trong quán, tay cầm chiếc thìa sứ nhỏ tinh xảo, thong thả uống bát chè long nhãn ngân nhĩ trước mặt.
Đợi Khương Như Ý gói xong hộp bánh cho mấy vị khách, nàng mới đầy áy náy đi sang bên này.
Nàng ngồi xuống cạnh bàn, mở lời: “Xin lỗi, để Đường tiểu nương tử đợi lâu rồi.”
Tính tình Đường Cẩm rất tốt, cười lắc đầu. Nghĩ đến chuyện Trang Tam nương bị đưa về quê không lâu trước đó, nàng ấy không nhịn được mà buôn chuyện với Khương Như Ý: “Cô có biết chuyện Trang tam nương bị đưa ra khỏi thành Biện Kinh không?”
Khương Như Ý nghe nàng ấy nhắc tới chuyện ấy, khẽ mím môi, gật đầu đáp: “Mấy hôm trước Đinh tiểu nương tử có tới quán dùng cơm, cũng có nhắc qua vài câu.”
Đường Cẩm chăm chú nhìn gương mặt Khương Như Ý, dường như muốn nhìn ra điều gì đó.
Khương Như Ý không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt mình, khó hiểu hỏi: “Đường tiểu nương tử nhìn ta như vậy làm gì? Trên mặt ta có gì sao?”
,
💬 Bình luận chương