- Thiếu gia anh minh.
Thẩm An vội cười nịnh:
- Tiểu nhân hi sinh sắc tướng không vô dụng, Thúy Nhi nói cho hai tin tức hữu dụng, một là tiểu thư bọn họ rất thích A Man, hai là hôm nay tiểu thư bọn họ sẽ ở trong cửa hiệu.
- Tiểu nhân hết lòng hết sức suy tính một đêm.
Nói rồi cười đắc ý:
- Cuối cùng nghĩ ra một chiêu điệu hổ ly sơn.
- Nói nhăng nói cuội cái gì?
Thẩm Mặc mất kiên nhẫn quát:
- Nói trọng điểm.
- Nói trọng đi là đợi Ân tiểu thư vào cửa hiệu đón A Man, tiểu nhân liền len lén dẫn Tiểu Thúy đi, như thế là đợi khi cửa hiệu đóng cửa mà A Man chưa về, tiểu thư chỉ đành đưa A Man về thôi.
Thẩm An mặt mày hớn hở:
- Như thế cho dù người của chúng ta mất dấu, A Man cũng biết Ân tiểu thư ở đâu.
Nói xong còn nghênh mặt hỏi:
- Thiếu gia, người thấy kế sách này của tiểu nhân có tuyệt diệu không?
- Diệu cái rắm.
Thẩm Mặc mắng:
- Ngươi trực tiếp sai người tiếp tục đi theo sẽ bị phát hiện.
Bọn họ liền xuống xe, dọc theo con đường nhỏ trải đá xanh, kiên nhẫn theo dấu.
Mùa đông ngày ngắn, vừa rồi trời còn sáng, đi một lúc đã tối rồi, còn có làn sương mờ bốc lên, đám Thẩm Mặc căng mắt ra nhìn chiếc xe ngựa kia đi vào trong sương mù, khi đuổi tới phát hiện ra ngã ba đường, không nhìn thấy hướng đi của cỗ xe kia nữa.
Nhìn trời đã tối hẳn, muốn quay lại nhưng không tìm thấy đường, đám thân vệ choáng vàng, nhưng đành phải chấp nhận một hiện thực tàn khốc --- Bọn họ lạc đường rồi.
Thẩm Mặc không có tâm tình nào mà đi trách đám ngốc này, vì y chính là một trong số tên ngốc đó. Liền sai người tìm mấy cành thông đốt lên chiếu sáng, Thiết Trụ hỏi y phải làm sao, Thẩm Mặc nói:
- Cứ đi đi.
Rồi cắm đi về phía trước, không để ý tới đám đặc vụ kém chất lượng kia nữa.
Không phải y tức giận đi bừa, mà là một nơi nu tĩnh, nhất định có không ít chí sĩ ẩn dật an nhàn, cho nên chỉ cần theo con đường sạch sẽ, thế nào cũng tìm thấy biệt thự trạch việt nhà nào đó. Hiện giờ y không còn muốn tìm người nữa, Ân tiểu thư rất kiêu ngạo, muốn được việc phải có tính toán kỹ càng, nên giờ đành tìm chốn trọ một đêm, ngày mai mới tính.
Bất tri bất giác trăng lên cao, liền tới một nơi thấp thoáng dưới cành mai, làm người phai nhạt với danh lợi, tiếp đó nhờ trăng sao trên trời, y nhìn thấy mái nhà đen đen trong rừng tùng trúc.
💬 Bình luận chương