Hẻm Bàn Cờ, bên trong thư phòng Thẩm gia.
Thẩm Mặc mở ra hồ sơ nhân khẩu Lục gia, tìm đến mục của Cửu di thái, rút ra một trang giấy hơi mỏng, y nhìn thấy tư liệu ở trên ít đến đáng thương -- nữ nhân này sinh vào năm Gia Tĩnh thứ 15, người Kim Hoa Chiết Giang, cha nàng ta Vương Đại Bằng tượng hộ xuất thân, năm Gia Tĩnh 25, Lục Bỉnh quan cư nhất phẩm, ngự ban dựng đại đô đốc phủ, từ Giang Nam triệu tập một nhóm công tượng, Vương Đại Bằng có ở trong đó, rồi mang theo gia quyến nhập kinh. Năm Gia Tĩnh 30 công trình hoàn tất, Vương Đại Bằng trở về Tuyên Phủ, nữ nhi thì ở lại trong phủ trở thành thị nữ Lục phủ, năm kế vào thư phòng, năm 32 được Lục Bỉnh nạp làm Cửu di thái, sinh được 2 nam 1 nữ.
Cố sự phấn đấu của một Đại Minh thảo căn nữ tử, Thẩm Mặc không có chút cảm khái nào...Cho dù nha hoàn trong phòng y, thừa dịp nữ chủ nhân không có mặt cũng thường xuyên lơ đãng mà liếc mắt đưa tình, hy vọng có thể được một đêm kim phong ngọc lộ, chim sẻ đậu cây ngô sẽ biến phượng hoàng. Chỉ là Thẩm Mặc rất sợ tương lai Nhược Hạm trở về không biết ăn nói thế nào, mới cố nhịn không ăn cỏ ở gần hang...
'Ài, vướng víu thật đấy...' Thẩm Mặc không khỏi lắc đầu thở dài, chợt ý thức được gì, thầm mắng: 'Ôi đệch, nghĩ vớ vẩn thế nào lại nghĩ đến chuyện đó rồi, bài học của người ta còn rành rành ra đấy!'
Từ trên lý lịch của Cửu di thái, nhìn không ra một chút mánh khóe nào, nhưng nàng ra đã là hi vọng cuối cùng rồi, cho dù là mèo mù đâm lung tung thì cũng phải xem có đụng phải chuột chết hay không. Thẩm Mặc liền , mới cả gan buộc tội hắn.
/người hặc kẻ có tội.
Phía sau còn bỏ thêm hai câu -- hơn nữa vi thần nghe nói, bạc chuộc thân cho danh kỹ ít nhất trên vạn lượng, Phùng đại nhân vốn nổi tiếng thanh liêm, trong nhà có tiếng là chưa từng có dư lương thực dư, tại sao mới lên làm Lại bộ thượng thư không được hai tháng thì có tiền chuộc thân cho danh kỹ rồi? Số tiến đó từ đâu ra, xin bệ hạ minh xét.
~~
Mặc dù không có ngôn từ kịch liệt gì, nhưng mỗi câu mỗi chữ như lưỡi đao đâm vào đầu Phùng đại nhân, hắn cuống quít chạy đi tìm Từ Giai cầu cứu. Từ các lão hỏi hắn quả có việc này hả, lúc này hắn cũng không dám che giấu, ăn ngay nói thật nói:
- Có ạ. . .
Từ Giai nghe xong nửa ngày không nói lời nào, cuối cùng nghẹn ra bốn chữ: "Nông tắc tráng noãn!" Vừa nóng vội không ngờ nói ra tiếng Tùng Giang, phiên dịch thành phương ngôn Bắc Kinh thì chính là 'Ngươi là đồ ngu'. Những chữ như vậy nhảy ra từ trong miệng Từ các lão xưa nay vẫn văn nhã thì quả thật khó mà tưởng tượng, có thể thấy ông ta đã tức giận thế nào.
Từ Giai gần như là đe dọa lẫn dụ dỗ, khó khăn mới lợi dụng Thẩm Mặc cướp vị trí Lại bộ thượng thư vào tay, đang chuẩn bị đánh một trận thì kết quả lại tai hại, đại tướng được giao phó trọng trách chưa chiến đã ngã, ngã dưới váy đàn bà. Không vui một hồi không nói, còn có thể bị Nghiêm đảng đoạt lại Lại bộ. Đối mặt với cục diện nghiêm trọng, ngươi bảo Từ Giai có thể nào không giận đến ná thở không?
- Đắc ý vênh váo, đắc ý vênh váo!
Ông ta cũng không có hứng thú mắng Phùng Thiên Ngự nữa, chỉ có thể vô lực nói:
- Ngươi về trước đi, để ta nghĩ biện pháp.
Chợt Phùng Thiên Ngự quỳ xuống với ông ta, nước mắt nước mũi tèm lem nói:
- Các lão, ngài phải cứu ta, ta không thể kết thúc như thế được...
- Đáng đời lắm!
Từ Giai chán ghét vẫy tay nói:
- Ngay cả đồ vật đó cũng quản không được, đáng kiếp chết ở trên mặt của nó lắm.
Nhưng mắng thì mắng, sự tình không thể không lo, sau khi đuổi Phùng Thiên Ngự trở về, Từ Giai liền bắt đầu triệu tập thuộc hạ lấy ý kiến, đồng thời cũng bảo Trương Cư Chính đi tìm Thẩm Mặc, hỏi xem tiểu tử thần kỳ này có biện pháp ngăn cơn sóng dữ nào không.
- Lẽ nào thật không cứu được ư?
Trương Cư Chính gần như là ép hỏi Thẩm Mặc:
- Chuyết Ngôn huynh cũng đừng giả dốt nữa, mau giúp đỡ nghĩ biện pháp đi.
- Nói thật thì.
Thẩm Mặc chầm chậm lắc đầu nói:
- Lần này thật sự không cứu được hắn... Rõ ràng đã trúng mồi nhử của người ta rồi, nhưng lại ăn vào trong bụng, không phải là *** thì cũng là phân, đã nói không rõ.
Rồi vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
- Ngay lúc hoàng thượng bệnh tình nguy kịch, không chỉ không cầu phúc, còn ngang nhiên nạp kỹ nữ làm thiếp. . .
- Hắn vẫn giữ kín, đâu có làm ầm lên. - Trương Cư Chính biện bạch.
- Sự tình đã qua, kìm của ai lớn thì người đó chính là chân tướng!
Thẩm Mặc đề cao giọng:
- Hơn nữa số bạc chuộc thân từ đâu có? Phùng Thiên Ngự không thể chối bỏ được.
- Là có người hảo tâm tặng. - Trương Cư Chính nhỏ giọng nói.
- Ta cũng không có tiền đi chơi kỹ viện, tại sao không có ai hảo tâm tặng ta tiền vậy?
Thẩm Mặc trợn trắng mắt nói:
- Lời huynh nói thì ai tin? Nếu như ta đoán không sai, kẻ có tiền hảo tâm đó căn bản là của Nghiêm đảng phái tới, hiện tại dù co lần khắp thành Bắc Kinh cũng tìm không được cái bóng của hắn đâu!
Trong lòng y thầm nghĩ, kẻ thiết kế đó kỳ thật dùng một biện pháp như mình đối phó với Âu Dương Tất Tiến, chỉ bởi vì nhược điểm của hai người khác nhau nên thoạt nhìn mới là hai chuyện khác nhau. Mà thật có thể nói là nhất báo hoàn nhất báo. . .
- Vậy làm thế nào đây?
Kỳ thật những đạo lý này đạ Trương Cư Chính sao lại không biết, hắn chỉ còn ôm lòng may mắn, để xem Thẩm Mặc có thể lần thứ hai sáng tạo kỳ tích hay không, giống như y đã làm vụ án của Lục Bỉnh biến thành vô hình, lại làm vụ án này biến mất luôn.
Nhưng hiển nhiên y tự mình đa tình rồi, Thẩm Mặc không hề có hứng thú gì với chuyện này, thậm chí có chút cười trên nỗi đau của kẻ khác, lấy lý giải của hắn đối với Thẩm Mặc, biết y tuyệt sẽ không nhúng tay vào, hắn bèn hỏi ngược lại:
- Nếu như Phùng Thiên Ngự đi xuống thì Lại bộ làm thế nào?
- Nếu không muốn trở về với Nghiêm đảng thì mọi người thử thương lượng với Cao Túc Khanh xem sao.
Thẩm Mặc thản nhiên cười nói:
- Việc này phải coi ý của các lão rồi, ta nói cũng như không.
Trương Cư Chính ôm hy vọng mà đến, thất vọng mà về, ngay cả Thẩm Mặc giữ ở lại ăn cơm cũng không, liền đứng dậy cáo từ.
Thẩm Mặc tiễn Trương Cư Chính tới cửa, nhìn cỗ kiệu của hắn dần dần đi xa, trên mặt lộ ra nụ cười mỉa mai, khẽ lẩm bẩm:
- Tuổi gì, muốn lợi dụng ta hả? không có cửa đâu!
Lời còn chưa dứt, liền nghe được từ đầu hẻm truyền đến tiếng vó ngựa gấp gáp, chỉ chớp mắt một người một ngựa đã đến trước mắt. Đám vệ sĩ vội vàng che chở cho đại nhân ở đàng sau, cảnh giác nhìn kỵ sĩ trên ngựa.
Hán tử trên ngựa bận y phục bó sát, mặt đầy bụi bặm, gã dò xét một vòng trong đám người, ánh mắt rơi vào người Thẩm Mặc:
- Xin hỏi quý giá, có phải là Quốc Tử Giám Thẩm đại nhân không?
- Chính là bản quan! - Thẩm Mặc gật đầu nói: - Ngươi là người phương nào?
Người đó vội vàng trở mình xuống ngựa, hành lễ với Thẩm Mặc:
- Ty chức Cẩm Y Vệ Tuyên Đại Thiên hộ sở Tuyên Phủ bách hộ Ngô Cường, bái kiến đại nhân!
- Miễn lễ bình thân. - Thẩm Mặc giả đỡ một chút, rồi khó hiều nói: - Ngươi không đi Bắc Trấn phủ ti, tới chỗ ta làm gì?
Ngô Cường đó khẽ thưa:
- Ty chức có việc khẩn cấp bẩm báo!
Thẩm Mặc đột nhiên nghĩ đến người chí thân của mình, trong lòng lộp bộp một tiếng, gật đầu nói:
- Mời vào bên trong!
💬 Bình luận chương