Thôi Duyên người Sơn Đông, xuất thân thế gia y dược, từ nhỏ khắc khổ đọc sách, mong một ngày vượt Long Môn, nhưng Sơn Đông là quê hương của Khổng Mạnh, người đọc sách nhiều, cao thủ như mây, liên tục thi Hương thất bại, ông ta biết mình không phải nhân tài học vấn, quay lại chuyên tâm nghiên cứu y thuật.
Về sau ông ta tới kinh vào thái y viện, là thái y có tiếng, vì nền móng văn hóa tốt, lại chịu khó nghiên cứu cùng với bí kíp tổ truyền, vương công đại thần đều thích tìm ông ta khám bệnh, được xem như xếp hạng trên trong thái y viện.
Đó là lý lịch Thôi Thái Y.
Mặc dù ông ta cảm thấy mình thất bại, nhưng thành công hơn khối người, mặc dù cảm thấy đường đi gập ghềnh, sông vẫn thuận lợi hơn khối người.
Nhưng bao đêm từ trong mơ tỉnh lại, nhớ tới mộng tưởng lưu danh sử sách khi thiếu thời, lại nhìn mái tóc đã hoa râm của mình, ông ta không kìm được tiếng thở dài.
Song hôm nay soi gương, Thôi Duyên phát hiện ra mình có hơi đỏ ra, thì vẻ mặt rõ ràng kiên cường hơn trước kia nhiều, giống một nhân vật chính nghĩa rồi.
"Hôm nay không thể thất bại nữa." Thầm cổ vũ bản thân, Thôi Duyên kiên định bước ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi phòng, thấy dòng người qua lại, tim ông ta đập thình thịch, hai chân nhũn ra, bị ai nhìn một cái cũng khiến ông ta khiếp vía, cảm giác như bị mật thám Đông Xưởng lo ta chạy thì đi theo giám thị.
Vốn có mấy thái y muốn theo, nhưng ông ta nói thế, đều dừng lại.
Thôi Duyên vào nhà xí, đóng cửa, lấy miếng vải quan trọng kia ra, buộc lên tay, muốn nói mấy câu hùng hồn chính nghĩa với mình, không ngờ vừa hít sâu một hơi thì thiếu chút nữa bị mùi thôi làm té xỉu :" Xem mình chọn chỗ kìa..." Ông ta đành thôi màn cổ vũ tinh thần. Cởi áo buộc vải vào sát ngực, sau đó mặc lại y phục, thản nhiên ra ngoài.
Dưới sự hoàng thượng trách tôi, do bọn ta nhận hết, không liên lụy tới các ngươi.
- Không được ...
Viên thái giám nháy mắt đám thái giám hộ vệ bên cạnh, nói the thé:
- Các vị không được quấy rầy hoàng thượng thanh tu.
Nhất quyết không cho vào, cửa cung tức thì trở nên náo nhiệt.
Đúng lúc này một giọng nói uy nghiêm vang lên:
- Dừng tay.
Tiếp ngay đó là giọng nói eo éo:
- Dừng lại, tất cả dừng lại.
Nghe thấy hai giọng nói này, hai bên tách ra hành lễ , thì ra Viên Vĩ và Trần Hồng đi tới.
Hỏi rõ nguyên nhân, Viên Vĩ nói:
- Chư vị cứ an tâm, ta tới đây chính vì để gặp thánh thượng.
Rồi quay sang nói với Trần Hồng:
- Không biết Trần công công có cho qua không?
- Đương nhiên, đương nhiên, ngài là đại tổng quản mà, ai dám ngăn ngài.
Ý hắn là kẻ khác không đủ tư cách.
Nghe hai tên đó đối thoại, Cao Củng tức không chỗ phát tiết, thấp giọng chửi:
- Cùng lũ với nhau còn vờ vờ vịt vịt.
- Cao bộ đường, ông nói cái gì?
Viên Vĩ lạnh lùng nói:
- Dám nói lớn hơn không?
- Không thèm nhắc lại.
Cao Củng căn bản chẳng ngán Viên Vĩ.
Tên Viên thái giám đứng bên cạnh Cao Củng nghe rất rõ, chạy tới thì thẩm với Viên Vĩ hớt lẻo.
- Cao túc khanh ngươi giỏi lắm, ta tính sổ với ngươi sau.
Viên Vĩ nghe xong mặt trắng bệnh, không tiện phát tác tại chỗ, phất tay áo hầm hầm bỏ đi.
Trần Hồng nhìn đám Cam Củng, làm bộ lắc đầu:
- Mấy vị trở về trước đi, trời nóng thế này, đừng để bị trúng nắng.
Nói xong cũng vào theo.
Thấy cha nuôi đi rồi, Viên thái giám mặt hếch lên:
- Còn ở đây làm gì, đi cả đi.
Cao Củng quá giận phì cười:
- Công công ra đây nói chuyện chút.
Viên thái giám tưởng ông ta chịu nhún, dương dương đắc ý ghé mặt tới, không ngờ Cao Củng hung dữ tóm lấy cổ áo nói:
- Cẩu nô tài.
- Ngươi muốn làm cái gì?
Viên thái giám ngây ra như gà gỗ.
- Giáo huấn tên cẩu nô tài tiếp tay cho giặc.
Cao Củng nói xong tát cho hai cái, đẩy Viên thái giám ngã ra đất, còn đạp cho một cái, nhổ bọt vào người:
- Cẩu nô tài, họ Viên không có thứ nào tử tế.
Đám tiểu thái giám hớt ha hớt hải chạy đến, hò hét om xòm:
- Sao ông lại đánh người.
- Không phục thì qua đây.
Cao Củng sắn tay áo, râu róc dựng lên:
- Lão tử đánh hết.
Ông ta là quan nhị phẩm, ai dám đánh nhau với ông ta? Đám thái giám đành chịu thua, vác Viên thái giám bị đánh ngất xỉu quay vào cung.
Thấy vở kịch đã kết thúc, cửa cung khôi phục lại yên tĩnh, Thôi Duyên mới cẩn thận đi tới, lấy thẻ bài thái y viện ra, kiểm tra người xong, liền được cho vào cung.
Không biết có phải do thần kinh quá nhạy cảm không, ông ta thấy không khí trong cung rất khẩn trương, tựa hồ thở hơi lớn một chút là vô số ánh mắt sẽ cảnh giác chiếu vào. Gian nan nuốt nước bọt, đánh liều qua cửa cung trùng trùng, ông ta bị chặn lại ngoài tẩm cung hoàng đế, sau khi nói rõ ý tới, thái giám bực mình nói:
- Hoàng thượng hôm nay không rảnh, hôm khác ông hẵng tới.
💬 Bình luận chương