Thân thể Lăng Vũ run rẩy kịch liệt lui vào trong ngực, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phe phẩy trên cổ, chẳng khác nào một loại tình dược cực mạnh đánh thẳng vào lý trí của Rawson.
Muốn ôm ấp, muốn chiếm lấy, muốn triệt để giải thoát, làm cho lý trí của hắn nhất thời hoàn toàn đổ sụp!
Bên trong đôi mắt thâm thúy của Rawson đột nhiên bốc lên một đám hỏa diễm cuồng nhiệt.
Nhanh chóng loại bỏ quần áo của hai người, dựa lưng vào vách tường ngồi xuống, ôm Lăng Vũ thương tích đầy người ngồi trên người mình, Rawson không chút do dự cúi đầu hôn lấy cậu.
“Ưm…”
Đôi môi bị cắn đến bật máu hơi hơi sưng đỏ, hương vị máu tươi tanh ngọt tràn ngập khoang miệng càng khiến Rawson thêm hưng phấn.
Ôm lấy cậu, cảm nhận được những run rẩy của cậu bên trong lồng ngực, đáy lòng Rawson bỗng nhiên dâng lên một cảm giác thỏa mãn cực đại khiến hắn hôn càng thêm cuồng nhiệt!
Nụ hôn một đường theo cổ xuống dần phía dưới, một tấc lại một tấc l**m qua những vết cào cấu còn rướm máu trên người Lăng Vũ, máu của cậu tựa hồ có một loại hương vị khiến người ta phải trầm mê, phải say đắm. Người này, tự tra tấn mình đến thương tích đầy mình, khiến Rawson đau lòng đến mức muốn điên rồi!
Lăng Vũ run rẩy nắm chặt lấy bả vai Rawson.
Cảm giác bị nam nhân điên cuồng hôn lên mỗi tấc da thịt, từng vết máu trên người đều được hắn dùng đầu lưỡi dịu dàng l**m qua khiến người ta muốn dựng tóc gáy, tựa như bản thân đang bị nam nhân trước mặt này nuốt dần vào trong bụng.
Thế nhưng, tâm lý bất an và chống cự, rất nhanh đã bị những khát vọng mãnh liệt từ bản năng thay thế.
Mỗi một tấc da thịt trên cơ thể đột nhiên trở nên thật mẫn cảm, dưới hôn l**m của hắn, những cơn kh*** c*m cường liệt đánh sâu vào từng dây thần kinh, giống như một dòng điện lưu chạy khắp toàn thân, đi thẳng lên não bộ, nhanh chóng tiêu diệt nốt chút lý trí còn sót lại!
“Ưm….”
Tiếng r*n r* rốt cuộc không thể kìm nén nổi mà tràn khỏi bờ môi.
Lăng Vũ cơ hồ không thể tin nổi, thứ thanh âm khàn khàn đầy mê hoặc như vậy lại cư nhiên phát ra từ chính miệng mình!
Khi thuốc ức chế mất đi hiệu lực tại chiến trường khiến cậu rơi vào kỳ ph*t t*nh đầu tiên của Omega, từ thiên hà Isville đến thiên hà Cezar, Lăng Vũ đã phải gồng mình lên nhẫn nại rất lâu, Rawson xuất hiện, khiến phòng tuyến tâm lý cuối cùng của cậu rốt cuộc bị phá vỡ hoàn toàn, nhanh chóng trầm luân trong bản năng cơ thể.
Hương vị trên người hắn, hô hấp nặng nhọc của hắn, nụ hôn điên cuồng của hắn…. lúc này đối với Lăng Vũ mà nói, chẳng khác nào một người đi trong hoang mạc thật lâu rốt cuộc gặp được nước nguồn trong trẻo. Khao khát được hắn hôn môi, được hắn ôm, được hắn chiếm lấy, bị hắn hung hăng mà tiến vào trong cơ thể! d*c v*ng giữa Omega và Alpha đến từ chính thiên tính hấp dẫn đã hoàn toàn kết hợp!
Lăng Vũ đã mất đi lý trí từ lâu, hốc mắt hơi hơi đỏ lên, mở to miệng thở hổn hển kịch liệt, ngồi ở trên người Rawson, vươn hai tay ôm chặt lấy nam nhân….
Trong khoảnh khắc được đáp lại ấy, nam nhân đột nhiên cứng ngắc cả người, sau một chốc lại càng trở nên điên cuồng hơn!
Tách hai chân Lăng Vũ ra vòng trên thắt lưng, ngón tay Rawson không chút do dự đâm vào huyệt động phía sau, hậu huyệt tựa như chờ mong từ lâu, cơ hồ trong nháy mắt tràng bích ấm áp đã lập tức cuốn lấy!
Hậu huyệt căng chặt bởi vì đang trong kỳ ph*t t*nh mà trở nên nóng rực, dường như muốn hòa tan cả hắn!
Rawson sợ bị thương đến cậu, kiên nhẫn khuếch trương một lát, lúc này mới rút ngón tay đi, thay bằng tính khí đã sớm c**ng c*ng đến phát đau, dùng lực nhắm ngay huyệt khẩu mà đâm vào!
“A…..!”
Bên môi Lăng Vũ phát ra tiếng k** r*n vừa đau đớn vừa nhẹ nhõm, thanh âm mê người khiến cho huyết mạch hắn sôi sục, hỗn loạn không thể phân nổi là thống khổ hay sung sướng! Hai tay cậu dùng toàn lực bấu lấy người Rawson, đau đớn cường liệt kéo về một tia lý trí, nhưng rất nhanh lại bị kh*** c*m mãnh liệt hơn khiến cho trầm luân!
“A…… Rawson….. A….. A…..”
Trong cơ thể liên tục bị xâm nhập, khiến Lăng Vũ có loại ảo giác tất cả nội tạng đều bị đâm nát, tiếng r*n r* đứt quãng không ngừng tràn ra khóe miệng, kh*** c*m cường liệt khiến Lăng Vũ không nhịn được ngửa cổ, hơi thở thô suyễn từng ngụm hít vào không khí.
Cần cổ cậu trắng nõn mà thon dài, bên dưới ngọn đèn ấm áp quả thực có một loại xinh đẹp khiến người ta muốn phạm tội.
Rawson lập tức tiến lại hôn lên cổ Lăng Vũ, ở phía trên lưu lại một dấu hồng ngân đầy ám muội, sau đó, đôi môi nóng rực thuận thế hôn qua xương quai xanh, kéo dần tới phía sau.
“…..”
Một tia bất an kỳ quái khiến Lăng Vũ không khỏi cuộn mình lại, đúng lúc này, răng nanh của Rawson đột nhiên dùng sức cắn mạnh vào làn da mềm mại phía sau gáy cậu!
Da thịt bị cắn nát, từ mạch máu chảy ra thứ chất lỏng tanh ngọt, Rawson tăng thêm khí lực, trực tiếp cắm sâu răng nanh vào, cho đến khi trên làn da lưu lại một ấn ký không thể xóa bỏ!
— Dấu hiệu của Alpha!
Alpha cắn nát mạch máu sau gáy Omega, lưu lại dấu răng thuộc về mình, máu và thể dịch hoàn toàn giao hòa, đó chính là nghi thức mặc cậu làm mình bị thương.”
“……”
Lăng Vũ xoay người không để ý đến hắn.
Đường cong xinh đẹp nơi cằm, bởi vì động tác đơn giản này mà có vẻ đặc biệt kiêu ngạo.
Biểu tình không khuất phục như vậy hiển nhiên càng k*ch th*ch thêm d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt của Rawson, hắn cố gắng nhịn xuống xúc động muốn áp đảo cậu ngay lập tức, thấp giọng nói.
“Kỳ ph*t t*nh của cậu mới qua vòng đầu tiên, vẫn còn ba ngày nữa. Những chuyện khác về sau hãy thảo luận, trước mắt quan trọng nhất vẫn là thân thể cậu… Chúng ta bổ sung chút thể lực trước đi.”
Rawson mở nước dinh dưỡng mang theo bên người, uống một ngụm, sau đó hôn lên môi Lăng Vũ, nâng cằm cậu lên, cạy mở khớp hàm, đem chất lỏng đút cho cậu không chừa một giọt.
Cho cậu uống xong, dường như còn chưa hết lưu luyến, c**n l** đ** l*** mềm mại của Lăng Vũ, nhẹ nhàng m*t vào.
“Ưm…. ưm ư…”
Rawson cực kỳ ôn nhu, hôn sâu dây dưa thật lâu, hắn mới thấy mỹ mãn lui khỏi miệng Lăng Vũ, dịu dàng nói.
“Nghỉ ngơi một lát trước, cậu tự tra tấn mình đã tiêu hao rất nhiều thể lực. Chờ cậu khôi phục, chúng ta lại tiếp tục.”
“…..”
Cảm nhận được phản ứng mạnh mẽ của cơ thể, Lăng Vũ rốt cuộc bất đắc dĩ ôm chặt nam nhân trước mặt, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Rawson vĩnh viễn cũng không thể quên ba ngày kia.
Tại phòng giam bị phong kín, hắn và Lăng Vũ đã cùng nhau vượt qua ba ngày kịch liệt mà ngọt ngào.
Bản năng của Lăng Vũ vốn bị thuốc ức chế trong thời gian dài đột nhiên bùng nổ, nên kỳ ph*t t*nh lần đó đặc biệt mãnh liệt, Rawson không biết đã ôm cậu bao nhiêu lần, thậm chí cũng không rõ đã bắn trong thân thể cậu bao nhiêu lần. Lăng Vũ trong cơn hoảng hốt ôm chặt bả vai Rawson, an tâm dựa vào trong lòng hắn, dán mặt vào ngực hắn, mệt mỏi thiếp đi.
— Tư thái ấy, chính là ký ức ấm áp nhất trong trí nhớ của Rawson suốt nhiều năm qua.
Hắn yêu nhất con người không hề phòng bị mà ngủ trong lòng hắn kia, trên thân thể thon dài xinh đẹp mang đầy những dấu vết h**n ** hắn lưu lại.
Bên trong nhà tù hoàn toàn phong bế kia, bọn họ gắt gao ôm nhau, triệt để hoàn thành dấu hiệu giữa Alpha và Omega. Thân thể bọn họ, linh hồn bọn họ, trong thời khắc ấy rốt cuộc đã hoàn toàn thuộc về nhau.
Rawson thậm chí còn cảm thấy, đó chính là thời khắc tuyệt vời nhất trong cả cuộc đời hắn.
Ba ngày sau, Rawson ôm Lăng Vũ ra khỏi phòng giam.
Lăng Vũ bị tòa án quân sự phán quyết lại, đế quốc sẽ không để một người mang thai phải ngồi tù.”
“….”
Sắc mặt Lăng Vũ cứng ngắc, siết chặt nắm tay.
Rawson đi đến trước mặt Lăng Vũ, thấp giọng nói.
“Đổi thành giam lỏng, chỉ là để ứng phó mấy người cổ hủ của Quân bộ thôi. Tôi tất nhiên sẽ không giam lỏng cậu, về sau cậu muốn đi chỗ nào, tôi đều có thể mang cậu đi.”
Lăng Vũ đột nhiên dùng sức đẩy Rawson ra, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Rawson, cậu cố ý, phải không?”
“Cái gì?”
“Lần trước ở phòng giam, cậu cố ý như tôi đã bị khai trừ quân tịch, những quy củ kia cũng không cần dùng đến nữa.”
Lăng Vũ lấy thẻ từ chuyên dụng từ trong túi áo Rawson.
“Hắc Long của cậu cho tôi mượn dùng, không hẹn gặp lại, Rawson.”
Rawson nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn người kia cầm lấy thẻ từ chuyên dụng xoay người đi khỏi nơi này.
— Cậu rời đi không hề lưu luyến, không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Lăng Vũ lén lút điều khiển cơ giáp trí năng chuyên dụng Hắc Long của Rawson rời khỏi thiên hà Cepheus, thế nhưng tại thời khắc bay ra ngoài thiên hà lại đụng phải bão cát vũ trụ hai mươi năm khó gặp.
Ngày tiếp theo, xác cơ giáp chuyên dụng của Rawson được tìm thấy trong đống đổ nát ở phụ cận thiên hà Cepheus.
Cơ giáp màu đen bị uy lực khổng lồ của bão cát vũ trụ xé nát thành nhiều mảnh nhỏ, từng bộ phận trong đống đổ nát trôi nổi giữa vũ trụ, trong đó có một miếng thậm chí còn lưu lại màu máu tươi chói mắt ở bên trên, cùng một mảnh quần áo của Lăng Vũ.
“…..”
Nhìn xác của cơ giáp từ cửa sổ mạn tàu, nam nhân luôn bình tĩnh kiên cường rốt cuộc cũng hoàn toàn sụp đổ.
Bóng lưng hắn cứng ngắc bên cửa sổ, móng tay cắm mạnh vào lòng bàn tay, nước mắt từng giọt trượt xuống theo khóe mắt, dáng vẻ khóc trong âm thầm không tiếng động như vậy, khiến những thuộc hạ của hắn đều khiếp sợ không nói nên lời.
“Lăng Vũ…”
“Em biết không?”
“Tôi yêu em….”
Rawson liên tục lặp lại câu nói ấy dưới đáy lòng, thế nhưng, người kia vĩnh viễn cũng không thể nghe thấy nữa.
Đó là lần duy nhất những thuộc hạ trong quân đoàn Vinh Quang đã đi theo Rawson nhiều năm nhìn thấy tướng quân của mình mất đi khống chế.
Bọn họ trầm mặc nhìn bóng dáng của Rawson, không ai dám tiến lên khuyên can, càng không ai dám phát ra bất cứ thanh âm nào.
Cho đến một lúc lâu sau, Rawson điều chỉnh lại cảm xúc, quay đầu, mặt không chút thay đổi nói.
“Thu thập các mảnh xác cơ giáp, mang về, mai táng cho tướng quân Lăng Vũ.”
Hắn rời khỏi cửa sổ, trên mặt rốt cuộc cũng khôi phục thần sắc bình tĩnh như trước.
— Đó là một loại tâm trạng bình tĩnh như tro tàn.
Ngày hôm ấy, bia mộ của Lăng Vũ được Rawson bí mật dựng lên trong hoa viên sau nhà Rawson.
Trên mộ bia viết một hàng chữ cứng cáp mà hữu lực: Quân đoàn trưởng Ám Dạ của Đế quốc Lacey, Lăng Vũ thiếu tướng chi mộ.
Đó là những chữ Rawson tự mình khắc lên.
Bởi vì Rawson biết, Lăng Vũ đã đem toàn bộ nhiệt huyết thanh xuân hiến dâng cho quân đoàn của cậu, thân phận mà cậu thích nhất, chính là quân đoàn trưởng quân đoàn Ám Dạ, thiếu tướng của đế quốc.
— Lăng Vũ, Quân bộ khai trừ quân tịch của em, không thừa nhận thân phận tướng quân của em.
— Không sao cả, trong tim tôi, em vĩnh viễn là tướng quân ưu tú nhất.
***
Trên mẫu hạm chỉ huy của quân đoàn Vinh Quang, hai phó quan thần sắc ngưng trọng đang thấp giọng nói chuyện.
“Sắp đến thiên hà Cepheus, nguyên soái một mình ở trong khoang chỉ huy lâu như vậy, chúng ta có cần vào xem không?”
“Không nên quấy rầy ngài ấy thì hơn. Thiên hà này là nơi năm đó tướng quân Lăng Vũ được an táng. Vừa rồi nguyên soái gặp phải Flamischer, chắc chắn sẽ nhớ tới một ít chuyện cũ. Vậy nên để ngài ấy một mình, yên tĩnh trong chốc lát đi.”
Rawson nhốt mình trong khoang thuyền chỉ huy.
Xuyên qua cửa sổ mạn tàu nhìn ngắm thiên hà mênh mông, trông thấy mảnh phế tích quen thuộc kia, bão cát vũ trụ hai mươi năm một lần khiến cho rất nhiều phi thuyền và quân hạm bỏ xác lại nơi đây, những mảnh xác máy lập lờ trong vũ trụ, giống như quang cảnh một bãi tha ma đáng sợ.
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của Rawson, rốt cuộc hiện ra một tia thống khổ khiến thần sắc trở nên vặn vẹo.
Lăng Vũ……
Mấy năm nay…. Tôi rất nhớ em….
Nam nhân mặc quân trang màu đen phẳng phiu, là thống lĩnh tối cao của Quân bộ đế quốc, là Chiến thần bất bại được tất thảy dân chúng kính yêu chỉ sau bệ hạ Trand.
Thế nhưng, nam nhân ấy thủy chung đều không thể nở nụ cười.
Trong ấn tượng của mọi người, hắn luôn mang biểu tình bình tĩnh như vậy, một đôi mắt thâm trầm như hàn băng.
Chỉ là giờ phút này, Rawson Bessemer một mình đứng trong phòng chỉ huy đối mặt với vũ trụ rộng lớn, thân hình cao ngất mà cường ngạnh, tựa hồ lộ ra một loại cô độc nặng nề khắc sâu vào cốt tủy.
Hết chương 7.
💬 Bình luận chương