Quá trình Rawson cạy khớp hàm chui vào trong miệng, nụ hôn thân mật này rõ ràng là đang trấn an cảm xúc đối phương, đầu lưỡi Rawson dùng động tác mềm nhẹ đảo qua niêm mạc mẫn cảm trong khoang miệng, săn sóc chú ý đến cảm thụ của Lăng Vũ, tay trái ôm eo Lăng Vũ, tay phải nhẹ nhàng v**t v* từ cổ cậu xuống dưới, một lần lại một lần ôn nhu vuốt qua lưng cậu, không ngại phiền lưu luyến vỗ về tấm lưng bóng loáng, mang đến từng đợt run rẩy tại mỗi nơi ngón tay đi qua.
“Ư….”
Rawson hôn môi rất ôn nhu, ngón tay đặt ở lưng cũng tựa như vuốt lông liên tục vỗ về an ủi cậu, loại phương thức này khiến tâm tình vốn rối rắm quẫn bách sau khi bị Alpha kia là Rawson, kỳ ph*t t*nh bị chân trần đi dép lê, đang đứng uống nước trước tủ lạnh.
Nam sinh kia có một đôi mắt nâu sáng ngời thâm thúy, tóc cắt ngắn, thoạt nhìn rất có tinh thần, đường cong gương mặt lộ ra vẻ kiên cường lạnh nhạt, ngũ quan anh tuấn đến mức khiến người khác không thể dời mắt.
Hai người cùng trầm mặc một lát, Lăng Vũ bình tĩnh vươn tay, nói. “Chào cậu, tôi tên là Lăng Vũ, là tân sinh năm nhất của hệ chỉ huy khóa 570. Về sau chúng ta sẽ là bạn cùng kí túc xá, hi vọng trong ba năm học, chúng ta có thể ở chung vui vẻ.”
Nam sinh thản nhiên quét mắt nhìn cậu một chút, nói. “Chào cậu… Tên tôi là Rawson.”
Sau khi lễ phép chào hỏi, Lăng Vũ liền không để ý tới đối phương nữa, xoay người đi về phòng ngủ của mình. Khoảnh khắc qua sát bên người, bởi vì ảnh hưởng từ chất dẫn dụ của đối phương mà hơi nhíu nhíu mày.
— Đó là Alpha đầu tiên… cậu nhìn thấy từ nhỏ tới lớn.
Cuộc gặp gỡ ban đầu của bọn họ đơn giản bình thường đến không một tia gợn sóng, hai người chào hỏi nhau, sau đó gặp thoáng qua…
Lăng Vũ hoàn toàn không nghĩ đến, Rawson ở trong sinh mệnh cậu, cư nhiên sẽ vẽ ra nhiều màu sắc đa dạng như vậy.
Bọn họ làm bạn học ba năm, làm chiến hữu rất nhiều năm.
Vốn dĩ là bạn bè tốt nhất, nhưng cậu lại trước sau hai lần bị Rawson nói lần đầu tiên là vì tình huống khẩn cấp bất đắc dĩ, nhưng hôm nay, ngay lúc này, thần trí hai người đều rất tỉnh táo, Rawson thậm chí còn nói ra câu “Tôi yêu em”, sau khi bày tỏ lại hoàn toàn vẫn dùng từ “chiến hữu” này để xác định quan hệ giữa hai người, rõ ràng quá mức miễn cưỡng.
— Sau này nên định nghĩa Rawson thế nào đây?
— Alpha của mình? Cha của Tiểu Viễn? Người đặc biệt và quan trọng nhất đối với mình?
— Định nghĩa như vậy…. hẳn là không có vấn đề gì đi?
Lăng Vũ nhíu mày tự hỏi một phen, tư thế bị ôm ngồi trong lòng Rawson khiến cậu có chút quẫn bách, nhịn không được xê dịch thân thể về phía sau, không ngờ, theo hành động của cậu, t*** h***t đột nhiên chảy ra một cỗ chất lỏng màu trắng ấm áp, đó hiển nhiên là t*nh d*ch vừa rồi Rawson lưu lại trong cơ thể cậu.
Lăng Vũ. “………”
Ở trước mặt Rawson mở chân ra, còn để đối phương thấy mặt sau chảy ra chất lỏng làm ướt khăn trải giường, có cái gì xấu hổ hơn cái này nữa sao?
Rawson thấy bộ dáng Lăng Vũ quẫn bách đến đỏ cả lỗ tai, nhịn không được mỉm cười một chút, vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ mái tóc đen của cậu, thấp giọng nói. “Mấy thứ kia lưu lại trong thân thể, chắc sẽ không thoải mái, em cố nhịn một chút, chờ kỳ ph*t t*nh qua, tôi lại mang em đi tẩy rửa.”
Rawson tùy tiện quấn một cái khăn tắm quanh eo xuống khỏi giường, đi đến cạnh bàn ăn, bưng qua một bàn trái cây màu xanh đậm, ngồi xuống giường nói. “Có đói bụng không? Ăn một chút đi?”
Nói xong liền bóc một quả ra, đưa đến bên môi Lăng Vũ.
Lăng Vũ cau mày, nhìn trái cây Rawson đưa đến bên miệng, trầm mặc thật lâu, mới mang gương mặt cứng ngắc há miệng ra.
Rawson lập tức đút hoa quả đã bóc ra cho cậu.
Đôi môi đỏ hồng ăn trái cây màu xanh, thỉnh thoảng còn có nước quả giống như sữa lưu lại bên môi, quả thực là hình ảnh khiến người ta cực kỳ động tâm….
Đút cho vị tướng quân Omega kiêu ngạo nhà mình ăn, đối với Rawson mà nói, quả thật là một loại thể nghiệm đặc biệt hạnh phúc.
***
Kỳ ph*t t*nh của Omega phải kéo dài ít nhất ba ngày.
Buổi tối hôm đó sau khi hoàn thành đánh dấu, bởi vì thể lực Lăng Vũ tiêu hao quá nhiều, rất nhanh liền mệt mỏi thiếp đi, thế nhưng, cậu chỉ ngủ trong chốc lát, cảm giác trống rỗng mãnh liệt sâu trong thân thể lại tựa như kiến cắn ùn ùn bò lên lưng, Lăng Vũ nôn nóng cuộn thân thể lên, lung tung cọ xát lên giường.
Lăng Vũ nghiêng người ngủ trên giường, bởi vì ra quá nhiều mồ hôi mà đá chăn rớt xuống đất, khát vọng mãnh liệt trong cơ thể khiến cậu ngứa ngáy khó nhịn, nhưng buồn ngủ và mệt nhọc lại làm cậu không muốn tỉnh lại.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên cảm giác mình được một người săn sóc ôm vào ngực từ phía sau, đôi mông bị tách ra, lối vào ngứa ngáy khó nhịn bị tính khí thô to mà cứng rắn xâm nhập, cảm giác đau đớn bén nhọn khi cơ thể bị hung hăng xuyên qua khiến Lăng Vũ đột nhiên tỉnh táo một lát, nhưng bởi vì buồn ngủ cực độ mà lại nhắm mắt lại.
Trong mộng cảnh mơ mơ màng màng, Lăng Vũ cảm thấy mình giống như con thuyền lênh đênh trên biển, chìm chìm nổi nổi dưới sự lôi kéo của Rawson, kh*** c*m khiến người ta run rẩy từ lòng bàn chân lủi lên trí óc, khiến cậu nhịn không được há miệng dồn dập thở gấp.
“Ưm…. ưm ư…. Rawson…. Chậm, chậm một chút…. ư….”
Nghe Lăng Vũ đang mơ màng ngủ r*n r*, đáy lòng Rawson khó nhịn tựa như bị mèo cào. Trong thân thể Lăng Vũ vừa nóng vừa chặt, chôn phân thân ở bên trong, kh*** c*m kịch liệt khi được niêm mạc tràng bích gắt gao bao bọc, khiến hô hấp của Rawson càng ngày càng nặng nề.
Không đành lòng đánh thức nam nhân đang mệt mỏi cực độ, nhưng kỳ ph*t t*nh lại không thể mặc kệ cậu, Rawson đành phải vươn tay ra ôm sát eo cậu, đặt nhẹ tay ở bụng của cậu, lấy tư thế nghiêng người nâng một chân của cậu, dùng lực xâm nhập.
“Ưm… ư…. ư….”
Trong sơn động rất nhanh liền truyền đến tiếng r*n r* làm người ta phải mặt đỏ tim đập cúi đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh sáng lại chiếu đến tinh cầu này.
Lăng Vũ rốt cuộc hoàn toàn tỉnh táo, lại xấu hổ phát hiện….
Rawson cư nhiên thật sự giống như trong mộng, ở trong cơ thể cậu liên tục đưa đẩy.
Trong khoảng thời gian Lăng Vũ mơ mơ màng màng ngủ, Rawson vẫn đang bám riết không tha an ủi cậu, vừa nghĩ đến chuyện này, Lăng Vũ liền xấu hổ đến toàn thân đều bùng lên màu đỏ —
Có lẽ là do bản năng đã bị đè nén quá lâu, lần ph*t t*nh này tựa hồ đặc biệt mãnh liệt, thân thể đói khát ngay cả nằm mơ cũng chờ mong được người ôm, quả thực khiến Lăng Vũ ngại ngùng đến xấu hổ cực kì.
Rawson phát hiện Omega của mình tỉnh lại, hung hăng tiến lên vài cái, qua loa phóng thích trong cơ thể cậu, lúc này mới lui ra, xoay thân thể Lăng Vũ lại, thấp giọng hỏi. “Có ổn không?”
Lăng Vũ. “……….”
Kỳ ph*t t*nh là một điều không may đối với Omega, đối với Alpha làm bạn cũng rất vất vả. Thời gian ba ngày ba đêm, hai người phải dây dưa cùng một chỗ, liên tục ôm, l*m t*nh, quả thực còn mệt hơn so với đánh nhau.
Mới qua một ngày Lăng Vũ đã không muốn tiếp tục nữa, ngẫm đến hai ngày còn lại, Lăng Vũ liền cảm thấy trước mắt thật tối tăm.
Ngồi dậy khỏi giường, thở sâu, Lăng Vũ ra vẻ bình tĩnh nói. “Cậu cũng ăn chút gì đi, rồi nghỉ ngơi một lát.”
Tối qua cậu quá mệt mỏi nên ngủ, Rawson lại vẫn ra sức giúp cậu giải quyết d*c v*ng, so với Omega chỉ cần nằm hưởng thụ mà nói, Alpha phải vận động liên tục nhất định sẽ tiêu hao thể lực nhanh hơn.
Không nghĩ đến Lăng Vũ cư nhiên lại chủ động quan tâm mình, Rawson che giấu kích động và bất ngờ dưới đáy lòng, gật gật đầu xoay người đi đến cạnh bàn tìm đồ ăn, lại phát hiện, loại quả dại ngày hôm qua sắp ăn hết cư nhiên lại chất đầy cả bàn lớn.
Rawson mở miệng hỏi. “Hắc Long, là ngươi hái về?”
Hắc Long đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, bình tĩnh nói. “Đúng vậy, chủ nhân.”
Mấy ngày nay hai vị chủ nhân không tiện hoạt động, là một đài cơ giáp cấp S có trí tuệ cao, giải quyết khó khăn của chủ nhân là chức trách của nó.
Hắc Long nghiêm trang nói. “Loại quả dại này còn rất nhiều bên hồ, hôm nay ta lại hái một ít về.”
Rawson vô cùng vừa lòng với cơ giáp trung thành và chu đáo của mình, gật gật đầu nói. “Vất vả rồi.”
Đồng tử màu vàng của Hắc Long lóe lên, lập tức xoay người bay ra ngoài, biến mất không còn bóng dáng.
***
Ba ngày kia, là ba ngày đặc biệt dài đối với Lăng Vũ.
Cậu và Rawson ở trong sơn động bí mật kia điên cuồng l*m t*nh, bản năng t*nh d*c của con người không bị đè nén hoàn toàn phóng thích, tựa như cả thế giới chỉ còn có hai người bọn họ…. Miệng lưỡi dây dưa, da thịt tương thiếp, thân mật khăng khít.
Không nhớ rõ đã đổi bao nhiêu tư thế, khăn trải giường bị vò thành một mảnh hỗn độn, bên trên dính đầy thể dịch của hai người, hương vị mồ hôi và t*nh d*ch hỗn độn tràn ngập trong không khí, hai loại mùi chất dẫn dụ Alpha và Omega dung hợp với nhau quanh quẩn bên thân, trong sơn động thỉnh thoảng vang lên tiếng r*n r* ái muội, khoáng thạch dự trữ thiên nhiên trong sơn động yên tĩnh nhất thời cũng trở nên d*m m*.
Khi ba ngày ph*t t*nh rốt cuộc qua đi, hai người đều mệt như bị mất nước, ôm nhau trực tiếp ngã xuống giường.
Vừa nằm xuống liền ngủ suốt hai mươi bảy tiếng.
Khi Lăng Vũ tỉnh lại, phát hiện mình đang được nam nhân nhẹ nhàng ôm vào ngực, tay Rawson tự nhiên đặt trên thắt lưng cậu, đầu cậu thân mật gối lên trước ngực Rawson, hai người đắp một cái chăn, hai th*n th* tr*n tr** kề sát trong ổ chăn…..
Loại tư thế “dựa vào nhau” này, tựa hồ có vẻ đặc biệt ấm áp và thân mật.
Phảng phất như bọn họ trời sinh đã nên cùng một chỗ.
Rawson nằm bên cạnh mình, hai người gắt gao ôm nhau từ lúc ngủ đến khi tỉnh dậy… Không hiểu sao Lăng Vũ lại cảm thấy, chỗ trống nào đó dưới lòng, tựa hồ đột nhiên được nhồi đầy.
Hết chương 87.
💬 Bình luận chương