Liễu Hồng Đậu ngẩng đầu nhìn về hướng Tây Bắc, tầm mắt nhìn xa xăm, làn gió nhẹ thổi đến từ từ, những đám mây trắng được nhuộm hồng bởi ánh bình minh, trong gió biến đổi tư thế, thay hình đổi dạng.
Rồi sau đó, chẳng còn tìm thấy đâu nữa.
Đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, người muốn gặp, anh ta đã lái chiếc Maybach đi rồi.
Hừ!
Cô chỉ có thể trong lòng thở dài một tiếng thật dài, trong bụng tính toán, sau khi ăn Tết xong sẽ đến sa mạc một chuyến.
“Tôi lái chiếc xe thương mại màu đen mới mua của Tiểu Yêu Muội, Thiết Đầu ngồi ở ghế phụ, trở thành đội hình thứ hai.”
Diệp Minh thấy Liễu Hồng Đậu cố chấp muốn lái xe việt dã, kỳ thực, anh cũng muốn lắm, rất muốn thử chiếc xe việt dã mới nhất toàn cầu.
Bỏ qua giá cả không nói, mẫu xe việt dã này là mơ ước của bao nhiêu người đàn ông.
Nhưng gặp phải Liễu Hồng Đậu cái đại ma nữ này, chỉ có thể nhận lỗi.
Lời anh ta vừa dứt, một thanh niên tên Thiết Đầu đứng trước mặt Diệp Minh, vỗ ngực trả lời: “Xin lão đại yên tâm, tôi nhất định làm được người mệt xe không dừng.”
“Tốt.”
Diệp Minh lập tức có dáng vẻ của một lão đại xã hội đen, trong đôi mắt phóng ra một tia sắc bén, dường như có thể giếc chết tất cả những tên du côn muốn tập kích trên đường.
“Hừ!”
Liễu Hồng Đậu hừ lạnh một tiếng, tâm tư của cô bị Diệp Minh làm gián đoạn, rất không vui.
Bùm một tiếng, mở cửa xe việt dã, Liễu Hồng Đậu nhảy lên xe, lạnh lùng nói với hai chàng trai đang đứng ngây người dưới xe: “Lúc nãy, các người muốn giúp ta lái xe, bây giờ hối hận rồi à?”
“Không, không có…”
Một trong hai chàng trai điển trai tiến lên một bước, nói với Liễu Hồng Đậu.
“Đã không hối hận, thì lên xe nhanh, chậm một bước, ta cho là hối hận rồi.”
Liễu Hồng Đậu không phải người bình thường, trong xương cốt của cô có gen khác với người thường, sau khi theo sư phụ học hệ thống tà y, nội tâm và ngoại hình đều có sự biến đổi về chất.
Tạo nên tính cách độc đáo, cùng với vẻ lạnh lùng khó tả đó, khiến đàn ông say mê không thôi, đuổi theo không ngừng.
Vẻ đẹp đó của cô, trong buổi sáng bình minh, như một đóa anh túc nở rộ, mang theo hương thơm quyến rũ, dẫn lối những kẻ si mê đi đến cái chết.
Vẻ đẹp lạnh lùng đó, khiến chàng trai điển trai kia mê mẩn tâm thần.
Anh ta vội nói: “Chị Liễu, chúng em không hối hận.”
“Đã không hối hận, thì lên xe nhanh.”
Liễu Hồng Đậu ngồi trong buồng lái, liếc nhìn tiểu lâu la của Diệp Minh, nghiêm túc nói.
“Vâng.”
Hai chàng trai điển trai đồng thanh trả lời.
Sau đó, họ nhảy lên xe.
Một người ngồi ở ghế phụ.
“Báo tên họ, nếu cần giao tiếp, không thể cứ mày tao hoài được, huống chi còn đến hai mày.”
Liễu Hồng Đậu cảm thấy mới lạ, cũng cảm thấy Diệp Minh không biết dạy người, bản thân đã báo họ tên rồi, bọn họ lại giả vờ, không chịu nói danh tính.
“Chị Liễu, em họ Lý tên Minh Cường, gọi em là Tiểu Cường đi.”
Chàng trai điển trai ngồi ở ghế phụ nói với Liễu Hồng Đậu.
“Tên hay.”
“Tiểu Cường, có sức sống mãnh liệt.”
Liễu Hồng Đậu chửi người không mang theo chữ bẩn, cô quay đầu nhìn Lý Cường, mỉm cười nói.
“…”
Lý Cường mở miệng, vừa định nói tên là do bố mẹ đặt, huống chi cái tên này có gì không tốt.
Ánh mắt của anh ta và ánh mắt của Liễu Hồng Đậu giao nhau trong khoảnh khắc đó, cảm thấy toàn thân tê dại, sống lưng lạnh toát, có chút cảm giác tận thế.
Thế là, Lý Cường khép miệng lại.
“Chị Liễu, em họ Vương tên Phong, gọi em là Tiểu Phong đi.”
“Em và Tiểu Cường là bạn hợp tác tốt nhất, trên đường gặp chuyện gì, có thể bảo vệ chị.”
Vương Phong ngồi ở ghế sau, không nhìn thấy biểu cảm của Liễu Hồng Đậu, rất kiêu ngạo nói với Liễu Hồng Đậu.
,
💬 Bình luận chương