Sau khi đi xem Hải Nam về, Khương Tương Nghi trở lại hộp đêm càng làm việc bán mạng hơn!
Không vì lý do gì khác, chỉ vì tiền của cô không đủ, xa xa không đủ.
Ví dụ như bây giờ, một mét vuông đã là một nghìn ba trăm năm mươi tệ, mười mét vuông là mười ba nghìn năm trăm tệ, không mua căn hàng trăm mét vuông, mà chỉ mua căn năm sáu chục mét vuông, thì cũng phải mất mấy vạn tệ.
Nhưng bây giờ tiền tiết kiệm của cô mới được bao nhiêu? Mới chỉ có bốn vạn tệ.
Tất nhiên, tốc độ này thực ra đã rất nhanh rồi, bởi vì mới chỉ từ năm ngoái đến năm nay, khoảng chừng nửa năm mà đã tiết kiệm được nhiều như vậy.
Đặc biệt là số tiền này được tiết kiệm dưới sự chi tiêu phung phí của cô.
Nhưng những khoản tiêu dùng của cô không thể tiết kiệm được, quần áo mặc bắt buộc phải là hàng hiệu, nếu không làm sao ra ngoài gặp người khác?
Những người mà cô đích thân tiếp đãi, đều là những người không giàu thì sang.
Túi xách mang theo cũng phải là túi nhập khẩu, nếu không thật sự không thể mang ra ngoài được.
Còn có mỹ phẩm, nước hoa các loại đang dùng, không thứ nào không phải nhờ người mua hộ từ Cảng Thành về, chi phí rất lớn.
Nhưng hết cách rồi, dùng những thứ tồi tàn trong những dịp như vậy, người ta sẽ cảm thấy cô không đủ đẳng cấp.
Chỉ là sau chuyến đi Hải Nam lần này, Khương Tương Nghi không khỏi có chút cảm giác khủng hoảng.
Với tốc độ này, đến khi nào cô mới gom đủ tiền để mua thêm vài căn nhà chờ tăng giá đây?
Đây chính là cơ hội để cô đổi đời, cô ngàn vạn lần không nỡ bỏ lỡ.
Vừa hay cũng vào ngày hôm đó, Tần Phong mời vài ông chủ đến đây tiêu khiển.
Làm ăn kinh doanh những chuyện này là khó tránh khỏi, cũng bắt buộc phải làm cho những ông chủ hợp tác này hài lòng.
Tần Phong vốn dĩ không biết những thứ này, là do Triệu Lượng dẫn dắt, nhưng Triệu Lượng đều là vì muốn tốt cho Tần Phong, bởi vì đây chính là con đường Tần Phong bắt buộc phải đi qua.
Sau này đợi Tần Phong trưởng thành đến một mức độ nhất định, có đủ vốn liếng rồi, anh có thể đi làm những việc mình muốn, nhưng hiện tại, anh phải tùy cơ ứng biến.
Bởi vì muốn làm ăn, muốn ký hợp đồng, đến những nơi như thế này tiêu khiển cho tốt, thì hợp đồng này mới thuận lợi ký kết được.
Đối với chuyện này, Tần Phong cũng đã sớm thích nghi.
Mặc dù không phải lần đầu tiên đến những tụ điểm như thế này, nhưng đến Hộp đêm Hà Sắc thì đúng là lần đầu tiên.
Thường thì chỉ mời người ta đi rửa chân, massage các kiểu, tất nhiên, cũng không thể thiếu việc sắp xếp dịch vụ cho các ông chủ này.
Nhưng lần này ông chủ hợp tác chỉ đích danh muốn đến Hộp đêm Hà Sắc, thì đương nhiên là phải đến rồi.
Khương Tương Nghi chính là người được Phùng lão bản sắp xếp đến tiếp đãi nhóm người của họ.
Khi nhìn thấy Tần Phong, sắc mặt Khương Tương Nghi lập tức trắng bệch.
Cho dù cô đã chuẩn bị tâm lý không dưới hàng trăm lần, biết sớm muộn gì cũng sẽ gặp Tần Phong ở những nơi như thế này, nhưng khi thực sự chạm mặt Tần Phong ở đây, tim gan cô vẫn run rẩy, sắc mặt nhợt nhạt.
Khi cô tiếp đãi những vị khách khác, vì nhan sắc nổi bật, thật sự khó tránh khỏi việc bị người ta lợi dụng chiếm tiện nghi, nhưng cô đều chỉ có thể tươi cười nghênh đón.
Nhưng cô không có cách nào ở trước mặt Tần Phong, bị người ta sờ ngực, ôm eo, bóp mông.
Vì vậy cô không chút do dự lùi ra ngoài, đồng thời xin nghỉ phép với Phùng lão bản, bày tỏ mình thấy không khỏe, hôm nay không thể tiếp khách được.
“Vừa nãy không phải vẫn còn khỏe re sao? Sao đột nhiên lại không tiếp được nữa?” Phùng lão bản hỏi.
Sắc mặt Khương Tương Nghi cứng đờ nói: “Phùng tổng, ngài cho tôi xin nghỉ một ngày đi.”
Phùng lão bản nâng cằm cô lên, sáp tới định hôn, nhưng bị Khương Tương Nghi né tránh.
Phùng lão bản cười nói: “Tâm ý của tôi đối với em, em biết rõ mà, em muốn nghỉ ngơi tôi còn có thể không cho sao? Đã thấy không khỏe, thì về đi, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại đến. Tôi đợi ngày em đồng ý.”
💬 Bình luận chương