Lữ Khánh Phân vỗ tay một cái:
- Con xem thiếu chút nữa là mẹ quên mất, mẹ muốn đi mua cho con thang thuốc bổ về nấu cách thủy mà uống, một lần được về nhà mà bồi bổ là không dễ.
Vừa nói chuyện, Lữ Khánh Phân vừa vội vã đi ra cửa.
Nhìn thấy mẹ đi ra khỏi cửa, Lữ Hàm Yên liền chạy tới ôm chầm lấy Vương Trạch Vinh.
Suy nghĩ của Lữ Khánh Phân, Vương Trạch Vinh biết rõ là bà muốn dành không gian cho hai người. Xem ra bà ta tiến bộ rất nhanh.
Từ phòng khách đến phòng tắm, rồi lại trên giường, hai người đã thực sự quấn lấy nhau không rời.
Trên TV đang đưa tin, ngồi trên ghế sô pha rèn luyện.
Vương Trạch Vinh thở dài:
- Thật ra, mỗi người đều có hậu thuẫn riêng.
Lữ Khánh Phân cười nói:
- Con cũng không ngoại lệ, trong mắt người khác, hậu thuẫn của con cũng rất lớn.
Vương Trạch Vinh nghĩ cũng có lý, chính bố vợ mình cũng là Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp đó thôi, trong mắt dân chúng đó là chức quan to tướng. Nghĩ đến lúc này mọi người không ai dám đắc tội với mình, hắn thầm thở dài. Lúc trước, Lữ Hàm Yên cũng rất tốt, nhưng thật không ngờ cha đẻ của nàng lại làm quan lớn như vậy, thật sự không ngờ mình lại đụng phải, còn dễ dàng hơn cả trúng xổ số.
Lữ Khánh Phân còn nói thêm:
- Mặt khác, mấy người đó dù sao thì có chút quan hệ, nhưng cũng không phải là quá mạnh, cũng chỉ là một ít lãnh đạo cấp tỉnh.
Con phải coi trọng Phó thị trưởng Điền Giang Hồng kìa, nghe nói có bố là người ở trung ương đó.
Điền Giang Hồng có quan hệ trên trung ương. Tin tức này có phần làm Vương Trạch Vinh choáng váng, cho tới bây giờ Điền Giang Hồng vẫn biểu hiện rất bình thản, vẫn không cùng ai thao túng quyền lực. Cô ta là một người không đặc biệt uy h**p ai, xem ra có thể nói rằng nếu cô im lặng thì thôi chứ mà lên tiếng thì cực kì lợi hại.
Kể ra tình hình của vài người, Lữ Hàm Yên nhìn Vương Trạch Vinh hỏi:
- Ông xã à, nghe nói Bí thư Đảng ủy Công an Chử Quốc Quân muốn làm động tác nhỏ với anh, có chuyện này không?
Vương Trạch Vinh không ngờ những người ở trên tỉnh nắm bắt thông tin nhanh nhạy quá, chính mình cũng chỉ nghe qua Phan Tiến Di nói sơ sơ khi gọi điện nên mới biết một chút, không ngờ bọn họ đều đã biết, Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Cũng không biết ra sao, hình như ý kiến của anh và hắn không giống nhau.
Lữ Hàm Yên nói:
- Hắn được Giám đốc công an tỉnh Lý Trấn Giang giúp mới được đến Quán Hà nhậm chức, chỉ cần dành thời gian hỏi qua Giám đốc Lý một chút.
Hai người đang nói chuyện thì Đỗ Thủ Như gọi đến. Không đợi Vương Trạch Vinh nói chuyện, Đỗ Thủ Như liền nói:
- Trạch Vinh, mau tới đây đi, nghe Bí thư Phùng nói, chuẩn bị hội nghị toàn quốc về Luân chuyển đất đai sẽ mời ta dự họp. Ông ấy yêu cầu thành phố Quán Hà chúng ta phải chuẩn bị chu đáo, để tiến hành giao lưu.
Đây chính là việc đại sự. Vương Trạch Vinh vội nói:
- Tôi sẽ lập tức có mặt.
Buông điện thoại, Vương Trạch Vinh nói:
- Bí thư Đỗ gọi anh qua đó có chút việc.
Lữ Hàm Yên đứng dậy nói:
- Em lái xe đưa anh đến.
Tuy rằng muốn Vương Trạch Vinh ở nhà, nhưng vì công việc của Vương Trạch Vinh, cô luôn ủng hộ.
Nhìn thấy Vương Trạch Vinh đã đến, Đỗ Thủ Như nói:
- Trạch Vinh, hôm nay sau khi tôi đến báo cáo tình hình về công tác Luân chuyển đất đai, Bí thư Phùng nhất trí cho là huyện Đại Phường làm rất tốt. Ông ấy nói, cả nước đang chuẩn bị tiến hành hội nghị về công tác Luân chuyển đất đai, các đơn vị tiến hành làm thí điểm sẽ giao lưu, nên huyện Đại Phường cần phải chuẩn bị tỉ mỉ.
Vương Trạch Vinh nói:
- Việc này ngay từ khi chúng ta tiến hành làm thí điểm, các tài liệu, các số liệu đều đã lưu đầy đủ hết, nên không phải lo về vấn đề báo cáo.
Đỗ Thủ Như nghiêm túc nói:
- Trạch Vinh, chủ quan là không được. Lần này chỉ có mười huyện trong cả nước tham dự, tỉnh Sơn Nam chỉ có Đại Phường đại diện, có gì sai lầm xảy ra khi báo cáo, không chỉ có tôi và cậu là có thể chịu hết trách nhiệm.
Lời nói của Đỗ Thủ Như làm Vương Trạch Vinh rút lại tâm tư coi thường, lập tức nghiêm túc nói:
- Xin Bí thư Đỗ yên tâm, sau khi trở về tôi sẽ kiểm tra lại các hạng mục công tác một lần nữa, cẩn thận cân nhắc các tình huống có thể xảy ra.
Đỗ Thủ Như nói:
- Đây là chuyện lớn của Quán Hà.
💬 Bình luận chương