- Trạch Vinh, em gần đây cảm giác có người bố mẹ không muốn xa cháu thì mời hai người đến Hongkong.
Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Biện pháp này cũng tốt, chỉ là khổ cho Tiểu Giang.
Lữ Hàm Yên cười nói:
- Còn biện pháp nào nữa, người ta đã sinh con cho anh rồi còn gì.
Vương Trạch Vinh nói:
- Chờ Long Dũng Đình về rồi nói tiếp.
Việc này trong lòng Vương Trạch Vinh thực ra rất lo lắng, chẳng may đối phương biết nhiều hơn thì càng phức tạp. Bây giờ phải xem đối phương là ai.
Việc hôm nay đã nhắc nhở Vương Trạch Vinh, việc của mình mà do đối thủ làm ra thì vấn đề rất lớn.
Một lúc sau ông bà về. Từ trên mặt Tiền Thanh Phân, Vương Trạch Vinh có thể nhận ra bà rất vui.
- Bố mẹ ăn cơm chưa?
Lữ Hàm Yên hỏi.
Tiền Thanh Phân nói:
- Ăn cùng Tiểu Giang rồi, cháu muốn ăn bột, mẹ nấu cho nó.
Vương Đại Hải nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Sao hôm nay con về sớm thế?
Vương Trạch Vinh nói:
- Hôm nay con ít việc nên về sớm một chút.
- Ừ, như vậy đi ngủ sớm đi.
Vương Đại Hải nói xong liền ngồi xem Tv.
Vương Trạch Vinh mặc dù ngồi nói chuyện với mọi người nhưng hắn đang vô cùng lo lắng.
Vu Dương sau khi ăn xong cũng đến nhà báo cáo công việc với Vương Trạch Vinh.
Nhìn thân tín tin cậy của mình, Vương Trạch Vinh phát hiện chuyện mình nhiều việc không thể cho Vu Dương biết. Lúc quan trọng mình chỉ có mình Long Dũng Đình, sau đây phải kiểm tra Vu Dương về nhiều mặt, nhất định phải biến y thành người có thể dùng như Long Dũng Đình.
Long Dũng Đình về rất muộn.
Vương Trạch Vinh liền trực tiếp đưa y vào thư phòng.
Ngồi trong thư phòng, Vương Trạch Vinh không nói gì mà chỉ nhìn Long Dũng Đình.
Long Dũng Đình lập tức lấy mấy cuộn phim và ảnh đặt lên bàn.
Vương Trạch Vinh mở ảnh ra thì thấy trong đó đều là ảnh của Tiểu Giang, mặc dù chụp từ xa nhưng vẫn lộ rõ vẻ xinh đẹp của cô.
Tìm một loạt thì chỉ thấy ảnh của Tiểu Giang và bé con, không có ảnh nào ghi hình hắn.
Sau khi xem xong mấy bức ảnh, Vương Trạch Vinh mới thở phào nhẹ nhõm.
- Rốt cuộc là như thế nào?
Vương Trạch Vinh hỏi.
- Vương ca, khi em đến thì vừa vặn thấy đối phương, sau đó đã không có việc gì thì em về trước.
Vương Trạch Vinh cảm thấy mình như trả qua trận chiến ác liệt.
- Tình hình đã được tra rõ, là một người Mỹ thích em nên thầm theo dõi.
Khi Vương Trạch Vinh nói với Tiểu Giang thì tâm trạng hắn có chút phức tạp.
- Trạch Vinh, em đã nghĩ kỹ rồi, em ở lại Thường Hồng sẽ không tốt cho mọi người. Lần trước em đã bàn với Hàm Yên, sau này em đến Hongkong định cư. Em đã mua nhà, em định ngày kia sẽ đi.
Vương Trạch Vinh mặc dù biết đây là biện pháp tốt nhất nhưng không cam tâm.
Tiểu Giang nói:
- Bây giờ giao thông thuận tiện, anh có thời gian thì đến Hongkong gặp em là được. Em đã nghĩ rồi, em mua một căn nhà ở Nghiễm Châu, đến lúc đó anh tới Nghiễm Châu là được.
Vương Trạch Vinh nói:
- Một mình em cũng vất vả, hay là bảo bố mẹ sang đó với em.
Tiểu Giang nói:
- Vậy phải do bố mẹ.
Vương Trạch Vinh nói:
- Thiệt cho em.
- Bao giờ thì anh đi gặp bố mẹ em?
- Anh sẽ mau đi gặp họ.
- Hai ngày này anh đến chỗ em.
- Được, anh lập tức tới.
Vương Trạch Vinh bỏ máy xuống thì thấy Lữ Hàm Yên đứng ở cửa.
- Đã giải quyết xong rồi à anh?
Lữ Hàm Yên chỉ mấy thứ trên bàn mà nói.
- Anh bây giờ sẽ sang chỗ Tiểu Giang sao?
Lữ Hàm Yên nhìn Vương Trạch Vinh đầy ẩn ý.
Vương Trạch Vinh không biết sao lại có chút xấu hổ, chẳng qua hắn nói:
- Hay là cùng sang?
- Được rồi, Tiểu Giang sẽ đi, anh sang an ủi cô ấy.
Lữ Hàm Yên nói giọng này mà lộ rõ sự ghen tuông.
Vương Trạch Vinh cười khổ một tiếng, ai bảo Lữ Hàm Yên không ghen cơ chứ?
- Trạch Vinh, em hy vọng anh không có người phụ nữ nào khác nữa. Chuyện hôm nay làm em rất sợ, anh không được xảy ra chuyện.
Lữ Hàm Yên nói làm Vương Trạch Vinh rất xấu hổ.
💬 Bình luận chương